Truyện :
Số trang :
4
1
admin
2013-12-03 09:35:16
1375
2
Chuyển đến trang :
Hộp nhạc người hề

   Em họ tôi mất mẹ khi em ấy vừa mới lên hai. Tặng vật cuối cùng mẹ của em đã để lại cho em là một hộp nhạc người hề ở dưới đáy có cái dĩa hình vòng tròn vì vậy khi vặn nó có thể phát ra nhạc và quay vòng tròn.
   Mùa hè năm 1998, tôi đến nghĩ mát ở nhà người cậu và Loan (em họ) tại tiểu bang Florida, Hoa Kỳ. Vào một buổi tối đến giờ đi ngủ, chúng tôi vào phòng đóng cửa lại tắt đèn nhưng không ngủ mà nằm đó nói chuyện cho đến khi hai đứa mệt đừ mắt mở không lên tôi mới vừa ngáp vừa nói:
   - Trời đã khuya quá rồi, chúng ta cũng nên ngủ đi Loan ạ, ngày mai mình trò chuyện tiếp.
   Loan cũng lên tiếng:
   - Ừ! Ngày mai mình nói chuyện nữa nghe chị. Vừa dứt câu nó ngáp một hơi dài.
   Lúc đó, tôi xoay qua phía cửa sổ và kéo tấm chăn lên đến tận cổ định nhắm mắt lại ngủ nhưng thấy có hai đóm sáng chiếu ra từ cái gì đó để trên bàn làm tôi để ý đến. Nhìn kỹ thì đó là hộp nhạc người hề với cái mặt trắng bóc và cái miệng đỏ ***i cười toe toét như diễu cợt còn hai cặp mắt của nó thì long lanh hình như đang nhìn tôi. Tôi không biết có phải tại đường đèn chiếu vào phản chiếu hai cặp mắt của nó hay tại vì mắt nó làm bằng kiếng nên thấy chiếu sáng rất sống động và cứ nhìn thẳng vào tôi. Tôi lên tiếng nói với Loan:
   - Loan ơi! Sao đôi mắt hộp nhạc người hề của em như nhìn chầm chầm vào chị vậy.
   - Nếu chị không thích thì quay nó lại. Với cái giọng mệt mõi Loan trả lời.
   Tôi ngồi chồm dậy lấy tay xoay cái hộp nhạc cho mặt người hề vào vách tường xong rồi nằm xuống. Tôi chỉ vừa mới nằm xuống thôi đã thấy hai cặp mắt nó lại chiếu sáng vào tôi. Tôi bắt đầu run lên lắc mạnh đứa em họ:
   - Loan ơi! Nó lại nhìn chị nữa kìa.
   Lúc đó em họ tôi không nói gì lồm cồm ngồi dậy cầm cái hộp nhạc bỏ vào tủ quần áo.
   Hộp nhạc người hề đã đem cất nên tôi yên tâm ru hồn vào giấc ngủ. Nhưng khoảng hai tiếng sau tôi bị đánh thức bởi đứa em họ:
   - Chị ơi! Chị ơi! Chị ơi! Xem kìa. Hộp nhạc người hề lại trở về chỗ cũ... nó đang quay vòng tròn và phát ra tiếng nhạc... Em họ tôi thì thầm.
   Nghe Loan nói như vậy tôi lại tưởng nó giỡn chơi, đem lấy hộp nhạc người hề để lại trên bàn rồi phá tôi, với cái trí óc còn đang ngái ngủ tôi bực mình nói:
   - Em không đem cất nó đi chị sẽ đập bể nó cho coi.
   Loan khóc:
   - Chị đừng đập bể nó nha. Ðó là món quà cuối cùng của mẹ em cho em đó!
   Nói xong, em lại lồm cồm bò dậy leo xuống giường đem cất