Truyện :
Số trang :
31
3
admin
2011-08-15 09:37:37
2679
4
Chuyển đến trang :
cầm bia chai ướp lạnh tu mấy hơi dài ra vẻ sành điệu. Quang khều người bạn ngồi cạnh nói khẽ:
   - Tụi nó uống bia Pháp, hình như là mang theo đó chớ quán này làm gì có bán.
   Vừa khi ấy anh chàng Henri Phạm đích thân cầm sang bốn chai bia lạnh vừa lấy ra từ trong thùng đá, đặt lên bàn và mời:
   - Mời các anh cùng uống với mình cho vui!
   Quang sợ các bạn ngại, nên vội nói:
   - Henri đây là bạn của mình, cậu ấy có nhã ý mời thì các bạn đừng ngại. Vậy xin cám ơn toa!
   Ngẫu nhiên mà hai nhóm hòa đồng với nhau, họ cụng ly vui vẻ và quên ngay cô nàng lái xe màu đỏ. Henri Phạm vui miệng nói:
   - Bọn này ra dự lễ cưới của con gái ngài tỉnh trưởng, tổ chức ở vườn hoa sứ trên Bạch Dinh vào chiều nay. Bọn này ngủ ở Pacifique, nếu còn ở đây thì tối nay mình gặp nhau, nhảy chơi!
   Quang đẩy đưa cho xong chuyện:
   - Ờ, để bọn mình coi...
   Chớ thật ra Quang không thích cách chơi của bọn con nhà giàu này lắm. Anh tự hiểu là khó lòng chơi theo kịp họ, hơn nữa kiểu chơi thác loạn thâu đêm của họ mà anh từng nghe kể khiến anh chào thua trước.
   - Hay là lát nữa toa đi với bọn này, còn mấy bạn toa thì mình hẹn mai gặp để dùng điểm tâm chơi.
   Quang từ chối ngay:
   - Cám ơn toa, bọn này cũng có một chương trình riêng, nên phải đi ngay sau đây.
   Họ cụng ly lần nữa, bọn Quang chuẩn bị chia tay thì chợt có tiếng người kêu thất thanh phía trước:
   - Tai nạn ở Ô Quắn, kinh khủng lắm!
   Ai đó hỏi:
   - Tai nạn thế nào?
   Người nọ đáp:
   - Có một chiếc xe hơi lạc tay lái đâm đầu xuống vực sâu chỗ Ô Quắn, thảm khốc lắm!
   Quang đứng bật dậy ngay và hỏi lớn:
   - Có chết người không?
   Nghe Quang hỏi, người nọ vừa chạy đi vừa đáp:
   - Muốn biết tới đó mà xem! Một chiếc xe màu đỏ đẹp lộng lẫy bây giờ chỉ còn là đống sắt vụn mà thôi.
   Cả nhóm của Henri Phạm cùng đứng bật dậy kêu lên:
   - Hả? Xe... màu đỏ!
   Họ chẳng hẹn mà cùng phóng như bay về hướng xảy ra tại nạn. Nơi đó cách Ô Quắn ngót một cây số, vậy mà cả bọn gần chục người chạy bộ chỉ chưa đầy mười phút đã tới. Nhìn thấy một đám người khá đông bu trên bờ vực sâu, Henri Phạm và Quang cùng chen vào nhìn xuống. Họ chỉ thấy một xác xe màu đỏ nằm kẹt giữa hai tảng đá, sóng biển đang vỗ vào bọt trắng tung ra từng đợt...
   - Trời ơi, em tôi!