Truyện :
Số trang :
18
1
admin
2013-04-27 10:36:33
1789
2
Chuyển đến trang :
Kiếp Phù Dung

   Vốn thích ăn xôi nếp vào mỗi sáng, nên kể cả lúc còn đi làm chức trưởng phòng một sở ở tỉnh lỵ, ông Quan cũng chỉ thích mỗi sáng ngồi ăn xôi nóng muối mè cùng với vợ trước khi đi làm. Nay đã về hưu, ông Quan lại càng có thì giờ ngồi điểm tâm với bà vợ vốn chăm chỉ, hiền lành và khéo tay nội trợ.
   Sáng hôm đó, lúc đang ăn thì ông nheo mắt hỏi vợ:
   - Mới sáng sớm mà có ai tới nhà mình vậy? Mà là một cô gái nữa. Coi tướng đi quen quen... con nhà ai coi đẹp và sang quá!
   Lời ông nói chưa dứt thì bà vợ đã phá lên cười:
   - Thánh thần thiên địa ơi, coi ổng kìa! Con gái ổng mà ổng khen cô nào đẹp quá trời!
   Lúc này cô gái cũng vừa bước tới, cô cất tiếng hỏi: - Ba má nói gì con vậy?
   Ông Quan ngớ người ra:
   - Ủa, con Dung hả? Trời đất ơi...
   Bà Quan vẫn còn ôm bụng cười:
   - Mày coi đó Dung, ba mày tưởng là cô nào tới tìm nên ngẩn ngơ, khen
   đẹp!
   Dung thẹn đỏ mặt:
   - Ba má chọc con hoài!
   Bà Quan nhìn con gái rồi cũng tấm tắc:
   - Mà ba mày lầm cũng phải. Mày bận đồ mới này có khác gì
tiểu thư đâu!
   Ông Quan lâu nay ít quan tâm tới con cái, nay sau khi nhìn kỹ lại Dung, ông phải tắc lưỡi:
   - Con nhỏ trổ mã rồi!
   Quả nhiên với tuổi mười sáu, nhưng Ngọc Dung lại phát triển, nở nang
   như mười tám, đôi mươi. Mà đặc biệt gương mặt đẹp như vầng trăng, nước da
   trắng ngần như trứng gà bóc, khó ai có thể nghĩ Dung là con nhà bình dân.
   Ngọc Dung thấy cha mẹ quan tâm, cô phải giải thích:
   - Bên cô Chín mời con qua phụ dâu giùm cho con Lý đi lấy chồng. Bộ đồ này má mua cho từ hôm Tết mà con đâu có mặc, tới hôm nay sợ chật nên mới...
   Bà Quan xoa đầu con:
   - Con mặt đẹp thì tốt chớ sao. Chỉ bởi con đẹp quá ba má không ngờ. Dung lại thẹn thùng:
   - Má chọc con hoài!
   Nói xong cô ù té chạy vào trong nhà. Nhìn theo con, bỗng ông Quan thở dài:
   - Thấy con gái mình mau lớn, lại quá đẹp mà tôi phát lo.
   Bà hình như cũng có ý nghĩ như chồng nên phụ họa:
   - Nhan sắc nó phát tiết sớm quá, tôi cũng lo. Ở xứ này đâu có đứa con gái đẹp nào mà được yên ổn đâu!
   Lời bà như một tiếng than, nên ông cũng lo lắng: