Truyện :
Số trang :
34
1
admin
2011-08-11 04:59:51
2016
2
Chuyển đến trang :
Linh miêu

   Bà Thuỷ phải lấy hơi mấy lượt mới kể hết câu chuyện được:
   - Lần cuối cùng là sáng sớm hôm nay, khi tôi cố gắng mở mắt ra thì nhìn thấy được anh ta nằm đó, không cử động nhưng mắt thì cứ nhìn tôi đăm đăm như muốn nói gì đó mà nói không được.
   Tôi sợ quá định kêu lên, nhưng cũng không tài nào kêu dược!
   Ông pháp sư Hoàng Vệ lắng nghe rất kỹ, rồi nhẹ nhàng nói:
   - Bà là người thứ hai kể câu chuyện này. Rõ ràng đó là một hồn ma, nhưng nó không giống như các hồn ma mà mọi người từng gặp. Nó không hại người, cũng không hung dữ hay ma mãnh. Đặc biệt hơn, nó là một người nam.
   Bà Bích Thuỷ hỏi lại:
   - Đã là ma thì nam hay nữ cũng như nhau, sao gọi là đặc biệt?
   Nhắm mắt một lúc, rồi đột nhiên vị pháp sư nói:
   - Nhưng ở đây chì khác! Nó không phải là một oan hồn bình thường như tôi tưởng. Bà xem đây...
   Ông đưa cổ tay mình ra, bà Thuỷ nhìn thấy năm dấu đỏ rướm máu quanh cổ tay, bà kinh ngạc:
   - Ông bị sao vậy và bị bao lâu rồi sao không bôi thuốc?
   Ông pháp sư nghiêm giọng:
   - Mới vừa bị tức thời! Hồn ma này đã cao tay ấn hơn tôi tưởng, nên suýt đã mất mạng với nó!
   Ông lại đưa cổ tay bên kia, có hai dấu răng ngập sâu vào
trong, hai dòng máu rịn chảy ra khiến bà Thuỷ sợ hãi:
   - Chẳng lẽ thầy cũng mới vừa bị? Mà sao tôi không thấy ai ở đây cả?
   Ông thầy hơi mất bình tĩnh:
   - Nguy hiểm là ở chỗ này. Chính cái vẻ lừ đừ, chậm chạp và gần như bất động của nó đã làm hại tôi. Với những vết thương này một người bình thường coi như mất mạng, cũng may là tôi còn có thứ hộ thân.
   Ông lấy trong túi áo ra một gói vải đỏ, bỏ nhanh vào miệng một vật gì được bọc trong đó. Rồi ông thu dọn đồ đạc và nói nhanh:
   - Xin kiếu bà.
   Bà Bích Thuỷ hốt hoảng:
   - Kìa, thầy chưa làm giúp tôi chuyện đã nhờ thầy!
   Lão pháp sư nhẹ lắc đầu:
   - Tôi không thể giúp được gì nữa!
   Ông ta đi ra cửa và phóng lên xe vù nhanh. Nhưng xe vừa ra tới cổng thì đâm sầm vào một xe khác và ngã lăn ra. Mọi việc diễn ra bên ngoài, nên trong nhà bà Bích Thuỷ không hề hay biết...
   Nửa giờ sau...
   Bà Bích Thuỷ sau một đêm mệt lả đã thiếp đi ngay khi lão pháp sư vừa đi ra. Nhưng chỉ một lát sau, bà đã nghe có người lay nhẹ mình cùng giọng nói bên tai:
   - Dậy đi bà Thuỷ. Đi theo tôi...