Truyện :
Số trang :
22
1
admin
2013-12-14 09:53:51
1392
2
Chuyển đến trang :
Lương tâm

   “Á á á…….Không….. Tha…..tha….tha cho tôi!!!!!!!!”. Vũ hét lên rồi bật dậy lao nhanh ra khỏi giường. Bây giờ đã là hai giờ sáng. Lại ác mộng.
   -Sao thế con? Lại mơ linh tinh gì đấy?- mẹ của Vũ trong bộ dạng ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài bật đèn phòng của cậu con trai, nói.
   Mặt Vũ tái mét không còn giọt máu, bộ áo phông ướt đầm đìa mồ hôi. Cậu ta đang ngồi bệt trên sàn nhà, hoảng hồn nhìn dáo dác ra xung quanh; trên giường chăn đệm xộc xệch nhăn nhúm, tuột cả tai màn. Có vẻ như cậu ta vừa mơ thấy điều gì đó tệ hại lắm. Nhìn thấy cảnh ấy, mẹ của Vũ chỉ biết ngán ngẩm lắc đầu:
   -Học vừa thôi con ạ! Đêm nào ngủ cũng nói mơ loạn xạ, coi chừng “tảu hỏa nhập ma” đấy!
   Nói rồi bác gái lại tắt đèn, đi về phòng.
   Vũ vẫn chưa hết hoàn hồn. Bóng tối bao quanh khiến cậu rợn gai ốc. Vũ thấy lạnh toát trong khi người vẫn đầm đìa mồ hôi. Lặng lẽ mắc lại màn, Vũ leo lên giường và trùm chăn kín mít, run lập cập. Điệu này chắc chắn là cậu ta sẽ lại thức đến sáng rồi đi học thêm ca toán ở trường luôn chứ chẳng thể nào ngủ nổi.
   Phải, đã ba tuần rồi kể từ cái chết của Lan Chi- cô bạn học cùng lớp, Vũ vẫn chẳng thể nào quên được cái hình ảnh đáng sợ ấy.
   Giờ học thêm toán, sáng thứ 5.
   Lớp học đã đến gần đông đủ song cô giáo thì còn chưa vào. Thì vốn dĩ cái lớp này giờ giấc luôn luôn “cao su” như vậy mà. Vũ đặt phịch cái cặp xuống ghế, cởi phăng chiếc áo vét đồng phục rồi thở dài não nượt ngồi xuống cạnh tụi con trai cùng đội bóng lớp.
   -Mày trông hốc hác như “chết rồi” ấy!- Thắng, nguyên lớp trưởng, vỗ vỗ vai Vũ, nói.
   -Im đi! Chết với chóc cái nỗi gì!- đột nhiên Vũ nổi cáu, nằm bò ra bàn, quay mặt vào tường.
   Hội con trai cũng biết ý, nên thôi không ai nói gì nữa. Sau khi một thành viên của lớp ra đi, một bầu không khí nặng nề u ám lúc nào cũng bao phủ, lơ lửng trên đầu cái lớp 10AX này.
   Đầu Vũ đau như búa bổ, cứ ong ong như thể bị cả hòn gạch táng vào vậy. Chẳng biết đó là hậu quả của mấy đêm dài mất ngủ hay là vì cậu ta đã suy nghĩ quá nhiều nữa.
   Bất giác Vũ nhìn lên bàn một đối diện cô giáo. Đang ở đó là Lê Dung và Nguyễn Thảo, cả lớp phó “vệ sinh” Ngô Thảo cũng đang ngồi đó thu tiền. Đó là chỗ Lan Chi vẫn ngồi khi trước.
   Trên tay cô giáo toán là tập bài kiểm tra đại số lần trước. Đã kiểm tra gần một tháng nhưng vì vướng vụ thi học kỳ mấy môn phụ nên giờ cô mới chấm xong.
   -Cô đã chấm bài xong cho các em, thứ 7 có tiết sẽ trả! Ở đây cô chỉ nhận xét một số lỗi thường gặp mà thôi.
   Vài đứa lôi bút vở ra bắt đầu ghi ghi chép chép, ở góc bên