Truyện :
Số trang :
28
1
admin
2011-09-07 11:32:56
1471
2
Chuyển đến trang :
Chương 2

   Vài luồng ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào phòng, Vũ Nhi từ từ mở mắt, con ngươi bị ánh mặt trời chiếu thẳng, cô lấy tay chắn ánh nắng rồi ngồi dậy. Trông cô vẫn rất mệt mỏi, tóc tai rối bù, xõa tung. Trong phòng chỉ có mình cô, Đồng Niên không biết đã đi đâu rồi, cô nhìn đồng hồ, đã 10h sáng. Cô lập tức xuống giường, ra khỏi phòng, hành lang vẫn tối đen như mực. Cô bật đèn, đi hết đoạn đường tối qua cô không dám đi, đến nhà vệ sinh đánh răng, rửa mặt. Trong nhà vệ sinh có khảm một chiếc gương rất to, có vài chỗ đã bị bong tróc. Cô nhìn hình ảnh mình trong gương, thở dài.
   Vũ Nhi đi xuống cầu thang, nhưng cũng không thấy Đồng Niên đâu. Phòng khách tầng trệt đã được dọn dẹp sạch sẽ, mặc dù vẫn còn những đồ gia dụng cũ, nhưng đều sạch sẽ như mới. Trên bàn tròn là đồ ăn sáng của Vũ Nhi và một cốc sữa đậu nành vẫn còn ấm. Vũ Nhi cầm lấy cốc sữa đậu nành cười, cô biết Đồng Niên đã ra ngoài rồi.
   Ăn xong bữa sáng, cô tham quan nhà bếp phía sau phòng khách. Nhà bếp rất rộng, cửa sổ hướng ra bức tường bao, cỏ dại bên ngoài vô cùng rậm rạp, gần như sắp che phủ hết bên cửa sổ. Sau phòng khách là một lối đi, trong lối đi còn có mấy phòng nữa.
   Vũ Nhi nhìn thấy trên mỗi cánh cửa đều có mắt mèo, hơn nữa tất thảy đều lắp ngược. Sao lại phải lắp ngược nhỉ? Vũ Nhi
nghĩ, có lẽ người thiết kế ngôi nhà này muốn thuận tiện cho việc giám sát tình hình trong các phòng, nhưng như thế chẳng phải chính người chủ cũng bị người khác giám sát hay sao? Cô vẫn không thể hiểu nổi. Cô mở cửa một căn phòng, nhưng bên trong hoàn toàn trống rỗng, không có thứ gì trừ luồng ánh sáng u ám và lớp bụi dưới sàn. Cô không dám bước vào, chỉ đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn vào.
   Bỗng Vũ Nhi phát hiện ra mấy dòng chữ nhỏ trên góc tường, cô thoáng chút hiếu kỳ, liền đi vào trong, bước chân cô làm lớp bụi dưới sàn nhà bay mù mịt, cô lấy tay phẩy chúng đi, cuối cùng, cô lấy tay bịt mũi lại để bụi không bay vào mũi. Mấy hàng chữ nhỏ được viết ở góc tường, có vẻ như dùng loại mực đen, những chữ đó rất nhỏ, xiêu xiêu vẹo vẹo trông rất ngộ nghĩnh, vừa nhìn là biết ngay đây là chữ trẻ con.
   Vũ Nhi đọc nhẩm mấy dòng chữ đó:
   "Trương Minh Minh là một tên xấu xa."
   "Trương Minh Minh là một kẻ tình báo."
   "Trương Minh Minh lấy mất hộp bút chì của tôi."
   "Trương Minh Minh giết chết mẹ nó."
   Trương Minh Minh bị tôi giết chết."
   "Đừng nhìn mắt mèo."
   Đọc đến 3 câu cuối cùng, Vũ Nhi bỗng trở nên căng thẳng. Rồi cô lại lắc đầu, có lẽ chỉ là trò đùa của bọn trẻ con, khi còn nhỏ cô cũng thường viết lên tường những câu kiểu này. Nhưng, nhìn những chữ này, Vũ Nhi vẫn có cảm giác kỳ lạ, như thể đứa