Truyện :
Số trang :
28
3
admin
2011-09-07 11:32:56
1557
4
Chuyển đến trang :
trẻ đó đang đứng ở góc tường, lấy thứ gì đó để chấm vào mực đen để viết những dòng chữ này. Đặc biệt là dòng cuối cùng, cô đọc lại một lần nữa: "Đừng nhìn mắt mèo."
   Đừng nhìn mắt mèo?
   Thế là ý gì nhỉ? Vũ Nhi tự hỏi, khi đọc nhẩm câu này, cô có thể cảm nhận được loại cảm giác đặc biệt phát ra từ cổ họng, cứ luôn đi cùng mấy âm tiết đó. Cô nghĩ, kiểu câu này có vẻ như không phải câu để trẻ con viết nguệch ngoạc lên tường. Cô lại nhìn những chữ trên tường, có một số nét lúc rõ lúc không, mấy câu cuối cùng bị mất rất nhiều nét, vô cùng xiêu vẹo, có mấy nét còn bị biến dạng thành đường cong, có vẻ như chữ viết trong lúc tay đang run rẩy mạnh.
   Vũ Nhi càng nghĩ càng sợ hãi, nên không nghĩ nữa, cô vội vã rời khỏi căn phòng, rồi đóng cửa lại.
   Cô dựa vào cửa, mấy câu đó luôn lởn vởn quanh đầu, không tài nào xua đi nổi. Đột nhiên, cô quay đầu lại, ghé mắt sát vào mắt mèo, nhìn vào trong phòng. Trong phòng chẳng có gì, chỉ có một lớp bụi bay bay.
   Vũ Nhi thở một hơi thật dài, tự cười nhạo sự đa nghi của mình. Cô bước lên cầu thang, bậc cầu thang phát ra âm thanh kỳ quái, nhưng cô đã không còn sợ hãi nữa. Lên đến tầng hai, cô dừng lại, nhìn lên tầng ba dọc theo các bậc thang. Ở đó vẫn bị bóng đêm bao phủ, cô nắm lấy tay vịn cầu thang, cô thận trọng từng bước, cứ mỗi bước lại dừng lại vài giây. Không rõ tại sao, cô có thể nghe rõ nhịp đập con tim mình, cô muốn từ
bỏ, nhưng cô không thể khống chế được bước chân mình, cho tới tận khi… cô nghe thấy một tiếng mèo kêu thảm thiết.
   Con mèo trắng bỗng xuất hiện ở ngay đầu cầu thang tầng ba. Nhờ vào ánh sáng từ bên dưới hắt lên, Vũ Nhi nhìn khá rõ nó. Nó đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào Vũ Nhi. Vũ Nhi cảm thấy trong mắt nó ẩn giấu thứ gì đó đặc biệt khiến ta sợ hãi, nhưng cô phải thừa nhận rằng nó rất đẹp. Bộ lông của nó, bốn chân của nó, đôi tai nó, mắt nó. Sự xinh đẹp của nó khiến nó có một loại mê lực, làm cho con người nảy sinh thứ tình cảm mâu thuẫn, vừa muốn đến gần lại vừa sợ hãi. Chính lúc này Vũ Nhi đang ở trạng thái đó. Cô chợt muốn ôm nó vào lòng mà vuốt ve, nên cô bước tiếp lên trên.
   Con mèo lại kêu lên một tiếng. Âm thanh đó vô cùng chói tai, dường như là để cảnh cáo, kèm theo cả ánh mắt sắc lạnh, buộc Vũ Nhi phải dừng bước. Cô lại chăm chú nhìn nó một hồi, rồi sau đó, cô hiểu rằng, con mèo đó không muốn để cô lên. Vũ Nhi nghĩ, có lẽ tầng ba là địa bàn của mèo, cô không được xâm nhập vào lãnh thổ của nó. Cô quay người, đi xuống tầng hai. Khi cô quay đầu lại, nhìn lên, con mèo đã không còn ở đó nữa.
   Vũ Nhi quay trở lại phòng ngủ, ngồi trước gương ở bàn trang điểm mà mẹ Đồng Niên đã để lại, ngắm mình trong gương. Mặc dù gương hơi mờ, phát ra ánh sáng phản quang màu xanh, nhưng hình ảnh cô trong gương vẫn rất xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt cô, đôi mắt đã khiến Đồng Niên mê mẩn.
   Từ nhỏ Vũ Nhi đã là cô gái xinh nhất nhà, so với cô, chị