Truyện :
Số trang :
17
1
admin
2011-10-02 07:01:29
1804
2
Chuyển đến trang :
Máu của lá

   - Tớ sắp chết! Cậu biết không? Tớ đang chết dần...
   Một giọng nói ngàn ngạt như vọng lên từ vực thẳm. Tôi giật mình ngó quanh. Không ai. Chỉ tôi và Huân. Anh đang nhìn tôi qua ly cà phê và chậu cây thiên tuế của nhà hàng “Hương Đêm”.
   Tôi cười khì :
   - Cậu thì có mà cho vào cối giả cũng vẫn sống nhăn...
   Những lời sắp lẩy ra bỗng rơi đâu mất. Tôi vừa bắt gặp cái nhìn trống hoang trong mắt anh. Huân chìa ra mảnh giấy nâu xỉn ghi kết quả sinh thiết của bệnh viện K.
   Ung thư!
   Những người tôi quen đã đi xuống mộ quá nhiều vì ung thư. Tôi nghĩ đến những đến những con sâu nhỏ màu xanh đang quằn quại giẫy chết trong chất độc dioxin màu da cam hay dưới bình phun vô-pha-tốc và ruột gan quặn thắt buồn nôn. Trước sự tàn bạo của chính mình, con người hơn gì những con sâu đó?
   Huân đẹp quá! Bốn mươi hai. Khuôn mặt với nước da hơi tái được viền bởi bộ râu quai nón ửng xanh. Đôi mắt dài anh minh như thấu hiểu tất cả. Tiến sĩ y khoa. Chưa vợ. Và ung thư dạ dày.
   Không dám nhìn Huân, tôi tránh trớ hướng vào cành lá thiên tuế đang úa vàng và thấp dần về đất trong chậu cảnh. Thiên tuế nhọc nhằn lắm mới ra nổi một lá.
   Tôi đang rủa thầm sao bệnh viện nỡ để cho con bệnh biết mình sắp chết thì Huân đã chuyển giọng, cố làm ra vẻ bất cần :
   -Với tớ, tất cả đã rõ ràng. Gọi cậu đến không phải để than vãn. Vài tháng nay, tớ đã cố dọ dẫm đồng hành với thần chết.
   Cậu có biết trẻ con sợ ma, chúng làm thế nào không? Đầu tiên, nhắm chặt mắt lại, gào lên. Gào chán bắt đầu mở he hé mắt, nhắm tít, rồi lại mở ra, cố mở to dần và mở hẳn. Tớ cũng vậy, cơn hoảng loạn qua rồi. Chết trẻ thế này có lẽ lại hay, được nhiều người tiếc. Cậu đi đưa ma tớ chứ? - Anh cười chua chát.
   Tôi quay đi, cắn môi đến bật máu, lau vội giọt nước mắt rớt ra ngoài kính. Huân ơi! Rồi đây nắp quan tài sẽ ập xuống trong tiếng búa. Có lẽ chiếc quan tài sẽ nghẹn lại khi phải nuốt chửng một người đàn ông tuấn tú như anh!
   Một cô gái bó chặt đùi trong chiếc mini juyp tím núng nính tiễn khách. Quay lại, vừa trông thấy Huân, cô õng ẹo tiến đến. Vầng trán rạng rỡ của Huân chút nữa thì cộc phải đôi đầu gối rám hồng đong đưa :
   - “Tươi mát” một giây đi, anh yêu!
   Tôi trừng mắt. Suýt nữa đã đập thẳng chiếc gạt tàn vào khuôn mặt đẹp trơ trẽn ấy. Có lẽ trông tôi dữ dằn lắm nên cô ta sợ hãi bỏ đi, lẩm bẩm :
   - Đ... gì. Đồ mặt trắng các người bao giờ mới có nổi một xu rách! Cứ vờ cao đạo...
   Huân ngửa đầu ra sau, cười, cái cười của người đã sang sông và nhìn lại chuyến đò đầy mắm tôm với cái nhìn bao dung.