Truyện :
Số trang :
13
1
admin
2011-07-21 09:23:25
2020
2
Chuyển đến trang :
Một chuyện ghê gớm

   Sự tai họa khác nhau, nỗi khốn khổ trên mặt đất này có nhiều hình trạng, phủ khắp chân trời mênh mông như mống cầu vồng bảy sắc đủ màu rõ rệt phân biệt, và nhịp nhàng lẫn lộn.
    Tôi kể ra đây một câu chuyện mà thực thể đầy rùng rợn. Nếu không phải là một ký sự về cảm giác mà là về tình ái thì tôi không nhắc lại làm gì.
    Tên tẩy lễ của tôi là Hoàng Linh, tên thật, tôi xin giấu. Trong xứ tôi không có một lâu đài nào cũ kỹ và nhiều tiếng tăm hơn là chốn u nghiêm lâu đời của tôi ở. Từ lâu người ta gọi gia đình tôi là một dòng ảo tưởng, do nhiều điều tế toái hiển nhiên - trong hình thể cái dinh thự huy hoàng, - trong những tấm nệm quý giá ở phòng ngủ, - trong những đồ chạm trổ vũ khí, và đặc biệt nhất là những bức cổ họa ở hành lang, - trong cốt cách của thư viện, - và sau cùng là tinh thần kỳ đặc của những sách ở thư viện.
    Kỷ niệm những năm còn trẻ của tôi liên lạc mật thiết với phòng này và những sách ở đây. Mẹ tôi đã chết ở đây. Tôi đã ra đời tại đây. Nhưng đừng nói rằng trước đó tôi đã không có, linh hồn không có một tình trạng tồn tại từ trước. Bạn không công nhận ư? Ta không nên cãi lẫy về mặt này. Tôi đã tin chắc và
không thiết dẫn chứng chắc chắn cho người ta phải nghe theo.
    Tôi đã ra đời ở trong phòng này. Hiện ra giữa đêm trường, rơi thình lình vào cõi huyền ảo, - lâu đài không tưởng, - trong những cảnh giới lạ lùng của trí tưởng và chốn bác học kỳ bí, - tôi ngắm quanh mình với con mắt kinh hãi và nồng nàn,- nơi mà tôi tiêu phí tuổi thơ trong sách và hoang phá tuổi trẻ mơ màng. -Năm, năm qua, giữa thời tôi còn sống trong chốn u nghiêm của tổ tiên, có một sự lạ là sức lực mạch đời tôi như ngưng trệ, - phẩm tính những tư tưởng thông thường nhất của tôi biến cải hoàn toàn. Những thực tế của đời cảm nhiễm tôi như những ảo tưởng, và chỉ là những ảo tưởng, trong khi những ý tưởng huyền hồ của thế giới mộng ảo, trái lại, chẳng những là chất sống của sự tồn tại hằng ngày mà chắc chắn là cả sự tồn tại hoàn toàn duy nhất của tôi nữa.
    Hoàng Hoa và tôi là anh em họ, cùng lớn lên trong chốn u nghiêm bên nội. Nhưng mà chúng tôi phát triển khác hẳn nhau, - tôi thì yếu đuối và ẩn dật trong sầu não, - nàng lại nhanh nhẩu, kiều diễm và chứa chan năng lực; trong lúc nàng ca hát chạy nhảy trên đồi thì tôi mê man học hỏi trong thư viện; tôi sống hẳn trong tim, hiến cho mình cả xác lẫn hồn, đắm duối trong những suy nghiệm cao siêu và trừu tượng, - nàng lang thang không lo nghĩ qua cuộc đời, chẳng tưởng đến những bóng trên