Truyện :
Số trang :
29
1
admin
2011-08-09 01:01:16
2011
2
Chuyển đến trang :
Nàng dâu âm phủ

   Nói tới Hai Lân thì cả làng không ai là không biết. Chỉ cần nghe tiếng bước chân nặng nề, khi đi, khi chạy là người ta đã nói đúng phóc người đó là ai. Bởi Hai Lân tuy còn trẻ, dáng người mảnh khảnh, nhưng có bước chân nặng, lóc chóc đến khó tin.
   Nhà Lân nghèo, cha mẹ già lại chỉ có mỗi Lân là con, nên dẫu thấy Lân suốt ngày cứ đi lêu lỏng, chẳng chịu làm việc gì, họ cũng chỉ biết lắc đầu than thở một mình, chớ chẳng nỡ trách mắng.
   Có người cắc cớ hỏi Hai Lân:
   - Sao mày không lấy vợ, để vợ nó đỡ đần cho bà mẹ tuổi gần đất xa trời?
   Thì chỉ nhận được ở Hai Lân một nụ cười hiền lành và câu trả lời tội nghiệp:
   - Có ai chịu đâu mà cưới.
   Cũng có lần Hai Lân nói đùa:
   - Nếu cô nào chịu về nuôi tui thì tui lấy liền!
   "Có ma nó nuôi!" Đó là câu nói của hầu hết con gái trong làng khi nghe câu nói đùa của Hai Lân. Họ còn nguyền rủa:
   - Thằng đó có ngày chết bờ chết bụi để rồi ma quỷ nó đưa về nuôi!
   Kể ra cũng tội cho Hai Lân. Thuở nhỏ anh ta cũng được ông bà Hai Mộc cho đến trường. Cũng học hành giỏi dang, chữ
nghĩa đủ dùng, nếu không muốn nói là còn khá hơn nhiều con nhà giàu trong vùng. Chỉ có điều là do nhà nghèo, nên đang học lên cấp cao hơn thì Hai Lân phải bỏ ngang. Bởi vậy, tuy lêu bêu, không việc làm, không có sự nghlệp, nhưng Hai Lân không bao giờ làm gì bậy bạ. Anh sống có nghĩa có tình với làng xóm, nên tuy không trọng anh, nhưng mọi người vẫn không có gì để khinh rẻ.
   Bỗng một hôm Hai Lân nói nghiêm túc với mẹ:
   - Con đi tìm vợ đây!
   Bà Mộc vốn đã quen kiểu nói chuyện tưng tửng của con, nên nghe xong bà vẫn không thèm để ý. Mãi đến lúc thấy Hai Lân mặc áo mới đi ra thì ngạc nhiên hỏi:
   - Mày đi đâu?
   Hai Lân đáp tỉnh bơ:
   - Đi kiếm vợ!
   Ông Hai Mộc đang nằm ngủ nghe vậy cũng phải bật dậy:
   - Chắc có con vợ hư của ai đó ném bãi rác, nó đi tìm để nhặt về đó!
   Hai Lân chẳng nói chẳng rằng, cứ cắm cổ đi một hơi. Bà Mộc gọi với theo:
   - Nhớ chiều về ăn cơm rồi còn đi chùa với tui đó!
   Ông Hai Lân lắc đầu ngao ngán:
   - Nói chơi vậy chớ nếu nó nhặt được con vợ hư bỏ đi của ai đó đem về, thì tui với bà cũng còn có hy vọng kiếm được đứa cháu nội! Hơn là vô vọng mãi như thế này...