Truyện :
Số trang :
38
1
admin
2015-03-02 06:41:37
1106
2
Chuyển đến trang :
Ngôi mộ bóng trăng

   Tất cả mọi người – những hành khách trên chuyến xe này ai nấy đều đã lả hết cả người đi rồi… Mọi người phải ngồi gần như chôn chân trên xe hơn 10 giờ, từ 5h sáng,, ở bến Sài Gòn rồi mãi hơn 3h chiều mới đến Bắc Bassac. Trên chuyến đi này có 1 cô gái lôn lao liên tục, ko ăn hay uống đc gì, cô này có lẽ là người mệt nhất. Cô gái này ngồi gần Đức và khi mua thức ăn, Đức đã mua mời cô ta.
   Một bà ngồi băng trước quay lại bảo Đức:
   – Cậu nên xuống mua ly sữa đem lên cho vợ cậu uống, chứ nhịn đói mà lại ói suốt như vậy chịu sao nổi.
   Đức hốt hoảng lên tiếng liền:
   – Dạ, không phải đâu! Tôi… tôi chỉ…
   Anh muốn đính chính về cách ghép đôi như vậy của bà nọ, nhưng anh chưa kịp nói hết lời thì lơ xe đã la lớn, cắt ngang lời anh:
   – Tất cả xuống xe qua phà! Không được ai ở lại!
   Đức chưa kịp đứng dậy thì cô gái lại ói lần nữa. Đã biết ý rồi, lần này Đức dùng ngay chiếc khăn mà lúc nãy anh lấy ra sẵn, hứng nước ói của cô gái và dùng một đầu lau cho cô nàng. Cô gái hầu như không còn tự chủ được, cô ói xong thì cứ dựa đại vào vai Đức mà chịu trận.
   Bà ngồi trước nói với lơ xe:
   – Để cho vợ chồng cậu này ở đây. Cậu ấy phải săn sóc cho
vợ, cô ấy ói quá trời xuống sao được!
   Rồi bà vừa rời xe vừa nói:
   – Cậu cứ ngồi đó đi, để tôi mua giùm sữa cho.
   Đức chẳng còn hơi sức đâu mà đính chính, anh móc tiền ra đưa cho bà ta, nhưng bà này xua tay:
   – Tiền bạc gì cậu ơi!
   Rồi bà ta đi thẳng vào một quán nước phía bên trong lề. Lát sau trở ra với một lon sữa đầy còn nóng hổi bảo Đức:
   – Cậu ngồi lại đó cố đút cho cô ấy uống được muỗng nào hay muỗng nấy. Có ít muỗng sữa sẽ đỡ hơn.
   Rồi bà vừa lắc đầu vừa cười vui với Đức:
   – Thấy cậu chăm sóc cho vợ mà phát chán với ông chồng tôi ở nhà, đời nào ông ấy đút cho tôi được muỗng sữa nào dù đã sống với nhau đã hơn hai chục năm rồi!
   – Tôi không phải…
   Nhưng bà ta đã bỏ đi, đâu cần nghe lời trần tình của Đức. Hành khách trên xe đã xuống hết, trên xe chỉ còn lại Đức và cô nàng. Lúc này anh có ý muốn đẩy cô ta ra khỏi vai mình, nhưng vô vọng, bởi nàng ta hầu như chẳng biết gì nữa. Nhìn cảnh đó ai mà không nghĩ như bà hành khách nọ. Trông Đức khác nào một anh chồng trẻ với cô vợ mới ốm đau đang cần sự che chở!
   Lâm vào cảnh dở khóc dở cười này, Đức đành phải chấp nhận và càng lúc anh càng tỏ ra có trách nhiệm thật, chứ không phải là người đóng vai bất đắc dĩ. Thậm chí người tài xế cũng phải lên tiếng: