Truyện :
Số trang :
27
1
admin
2011-08-18 05:31:11
9968
2
Chuyển đến trang :
Người chồng cõi âm

   Mụ chủ quán bar bực bội lắm suốt từ nãy đến giờ, nhưng do quán còn nhiều khách, nên mụ ta chưa nổi cơn tam bành. Đợi cho đợt khách khá đông rút khỏi quán, mụ gọi ngay tay quản lý vào trong và trợn mắt với anh ta:
   - Nãy giờ sao chưa tống cổ thằng ôn hoàng đó ra, còn để nó ngồi đó làm kiểng hay sao vậy?
   Tay quản lý Tám nhún vai:
   - Em mời nó ra ba lần rồi, nhưng nó móc một xấp tiền ra dằn lên bàn, hỏi bộ sợ nó không có tiền trả sao không bán. Mà chẳng hiểu sao thằng ấy lại có nhiều tiền quá chị Lệ?
   Mụ chủ Mỹ Lệ nghe nói tới tiền thì sáng mắt lên:
   - Nhiều đến cỡ nào?
   - Em thấy cả cọc dày, toàn giấy lớn, có đến nhiều triệu.
   Bà chủ Mỹ Lệ hơi dịu giọng:
   - Thấy nó ngồi uống rượu như uống nước, tao sợ nó quậy quán mình. Nhưng sao nhiều tiền mà nó chỉ ngồi một mình, không kêu em nào hết vậy?
   Quản lý Tám lắc đầu:
   - Em có hỏi, nhưng nó bảo không cần! Nhưng hình như nó đợi...
   - Đợi ai?
   - Con Thiên Nga!
   Mụ chủ giật mình:
   - Nó là khách của con Thiên Nga sao?
   - Hình như là vậy. Nhưng hồi nào giờ có thấy nó tới đây đâu mà là khách của con Thiên Nga? Hay là...
   Mụ Mỹ Lệ kêu lên:
   - Đúng rồi! Nó là thằng người yêu hay là chồng gì đó của Thiên Nga! Vậy thì dù nó có bao nhiêu tiền mày cũng tống cổ nó ra mau!
   - Nhưng nó đã quyết ngồi lì rồi. Em thấy nó có lận vật gì trong lưng...
   Mụ Mỹ Lệ hạ thấp giọng:
   - Mày không nhớ là tối nay Thiên Nga có hẹn tiếp bàn khách của ngài Rôbe sao? Để nó ở đây lát nữa thế nào cũng sinh giặc cho coi!
   Quản lý Tám đành phải trở ra ngoài, anh lại thì thầm với hai tên đàn em làm nhiệm vụ bảo vệ, ngay sau đó hai tên ấy bước tới nói gì đó với người khách đang ngồi uống một mình ở chiếc bàn trong góc tận cùng. Chẳng hiểu cuộc nói chuyện ra sao, chỉ thấy người khách bất thần tung chân đạp đổ một lúc hai chiếc ghế, rồi anh ta đứng dậy quát lớn:
   - Kêu chủ quán ra đây!
   Quản lý Tám phải xuất hiện. Sau vài câu phân trần, anh chàng vẫn hung hăng:
   - Các người khinh người quá đáng, tôi uống là trả tiền sòng phẳng, việc gì đuổi tới đuổi lui thế này?
   Tám cố giải thích: