Truyện :
Số trang :
27
3
admin
2011-08-18 05:31:11
9967
4
Chuyển đến trang :
   - Không phải đuổi, chỉ là người anh đợi bữa nay không tới. Cô ấy nghỉ bán...
   Khách lại ngồi xuống:
   - Gọi chủ quán ra đây.
   - Chủ quán đi vắng.
   Anh ta quát càng to hơn:
   - Gọi mụ Mỹ Lệ ra đây.
   Một số khách chơi thấy không khí căng thẳng đã bỏ về. Thấy không ổn mụ Mỹ Lệ xuất hiện ngay.
   - Tôi đây. Anh cần gì?
   Người khách không nhìn mụ Mỹ Lệ, anh ta từ từ mở nút áo ngực ra, rồi bất thần bung cả phần ngực ngay trước mặt mụ Mỹ Lệ.
   - Trời ơi! Thằng... thằng... Một.
   Mụ nhận ra khách ở hình xăm hình con cá sấu nhe răng chiếm nguyên mảng ngực của anh chàng! Hình xăm lạ và hiếm thấy.
   - Mày... mày đã...
   Trong lúc mụ ta vừa nói vừa lùi lại như muốn bỏ chạy, thì người khách đanh giọng:
   - Mụ đứng lại đó!
   Bà Mỹ Lệ riu ríu làm theo bởi hồn phách mụ ta đã bay mất hết. Với mụ ta thì khách là hiện thân của ác quỷ, của hung thần.
   - Nói cho tôi biết Thiên Nga đâu?
   - Dạ... dạ...
   - Tao không ưa cái giọng giả dối đó. Nói mau, Thiên Nga đâu, gọi ra đây cho tao.
   Quản lý Tám đỡ hộ chủ:
   - Để em đi gọi. Anh chờ hơi lâu, bởi cô Thiên Nga hiện không có ở quán.
   - Tao biểu gọi ra đây!
   Vừa khi ấy có người lên tiếng từ phía cầu thang lên lầu:
   - Tôi đây. Ai cần gặp tôi mà không chút lịch sự nào hết vậy?
   Một cô gái đẹp lộng lẫy vừa bước xuống đã nghe nhiều tiếng xì xầm:
   - Cô Thiên Nga xuất hiện chi lúc này, lại có rắc rối to cho coi!
   Hình như nãy giờ nghe ồn ào, chứ Thiên Nga chưa nhìn thấy mặt người khách, cho nên khi vừa chạm mặt thì cô nàng đứng sững lại, há hốc mồm:
   - Anh... anh...
   Rồi muốn lùi lại, nhưng đôi chân cô ta lúc đó như bị đóng chặt xuống sàn nhà. Anh chàng khách ngửa mặt lên trời, cất một tràng cười mà bất cứ ai nghe cũng phải lạnh lưng! Cười xong, anh ta lại sa sầm nét mặt:
   - Ngồi xuống đây!
   Như một mệnh lệnh của tử thần, Thiên Nga riu ríu ngồi xuống mà người vẫn còn run. Quản lý Tám và mấy tên đàn em thấy thế, chúng lập công với bà chủ và với cô hoa khôi của quán, nguồn thu vô tận của bà Mỹ Lệ, nên đồng hè nhau tấn công lén từ phía sau bằng ghế và chai bia!