Truyện :
Số trang :
8
1
admin
2011-07-21 09:35:07
2104
2
Chuyển đến trang :
Người Có Phép Lạ

   Kính dâng Má
    Nàng sinh ra trong một gia đình bình thường, có khá đông con. Ngoại trừ gia đình nàng và những người chưa từng thấy điều kỳ diệu ở nàng, mọi người đều gọi nàng là Cô–Gái–Có–Phép–Lạ. Không ai biết trước lúc nào điều màu nhiệm của nàng xuất hiện, thường thì điều ấy chỉ xảy đến lúc bất ngờ nhất.
    Lần đầu tiên gia đình nàng thấy được điều ấy khi nàng còn là một đứa bé mới lên ba. Một buổi trưa hè, đứa bé thức giấc khóc đòi mẹ. Người mẹ vào phòng ôm hôn đứa bé và bế nó ra ngoài. Vừa lúc ấy người anh lớn bước vào. Người anh vừa đi chơi thể thao về dưới nắng hè, mồ hôi nhễ nhại.
    "Nóng quá," anh vừa nói vừa bỏ mũ ra.
    Đứa bé chợt oà khóc vùng vẫy trong tay mẹ. Mồ hôi nó đổ ra ướt đẫm, hai má đỏ gay. Nó gào khóc:
    "Nước, nước, con khát nước."
    Người mẹ ngạc nhiên vô cùng, đứa bé mới vừa tỉnh táo mát mẻ trước đó vài phút bỗng giãy giụa đòi nước hối hả. Môi nó khô khốc nứt nẻ, mắt long lên dễ sợ. Bà vội vã lấy nước cho con uống, lấy khăn mát lau rửa mặt cho nó trong khi đứa con trai lớn nốc liền một hơi nửa chai nước mát rượi trong tủ lạnh.
Đứa bé nhoẻn miệng cười, mồ hôi đã ráo trên vầng trán thơ ngây. Người mẹ ngắm nhìn con, bà cảm thấy có điếu gì đó kỳ lạ bí ẩn bà không thể hiểu được.
    Lần thứ nhì gia đình nó chứng kiến điều kỳ lạ ấy là khi cô bé được năm tuổi. Một buổi sáng trong tuần, cả nhà vội vã ăn sáng và sửa soạn đi học, đi làm. Người mẹ chuẩn bị cho các con xong rồi bảo với người bố:
    "Bố đưa các con đi học, mẹ đau đầu quá, lại lên cơn migraine rồi."
    Nói xong, bà lảo đảo ôm đầu đi vào phòng. Cô bé đang ngồi trên ghế xô pha xem truyền hình buổi sáng với các anh chị trước giờ đi học chợt co rúm người lại rồi lả đi vào lòng người chị. Đứa con gái hoảng hốt lay em, òa khóc gọi Bố Mẹ. " Bố ơi, Mẹ ơi, xem em bị sao thế này."
    Cả nhà xúm quanh cô bé, nó nằm thiêm thiếp, tay chân lạnh buốt. Người bố vội vã gọi bác sĩ gia đình đến gấp. Bác sĩ đến nghe tim, phổi, chẩn mạch, tất cả đều bình thường. Khám kỹ một lúc, ông mỉm cười nhẹ nhõm:
    "Không sao đâu, nó chỉ ngủ thôi."
    Cả nhà thở phào nhẹ nhõm. Bố lấy chăn đắp cho nó rồi đưa bác sĩ vào thăm Mẹ. Mẹ nó nằm ngủ thiêm thiếp. Hôm ấy, người chị lớn nghỉ học ở nhà để trông em và chăm sóc Mẹ. Đến