Truyện :
Số trang :
7
1
admin
2014-09-19 07:20:39
1374
2
Chuyển đến trang :
Người Đàn Bà Áo Lâu

   Năm 1835, hầu tước Thảo Sơn mua lại một căn biệt thự cổ rồi cho tân trang thật lộng lẫy.
    Xong đâu đấy, hai ông bà mời một số bạn thân tới ăn tân gia, trong số có cả đại uý Mạnh Hùng, một sĩ quan nổi tiếng vì lòng can đảm.
   Mạnh Hùng vừa tới nơi thì hầu tước Thảo Sơn lôi ngay bạn vào thư phòng, rót hai ly rượu mạnh rồi nói với bạn bằng một giọng lo âu:
   - Mạnh Hùng, tôi gặp chuyện phiền hà muốn nhờ ông một tay. Thiên hạ đồn là căn biệt thự này có ma. Tôi cho rằng đó chỉ là lời đồn nhảm không đáng quan tâm. Nhưng khổ nỗi là mấy kẻ ăn người làm mà tôi mướn trong thời gian qua, không ai ở quá được vài đêm. Họ cả quyết là đã nhìn thấy một người đàn bà áo nâu, kẻ được gọi là “hồn ma”, đi lại trong nhà, dọc theo dãy hành lang.
   Mạnh Hùng nghiêm giọng: truyen ma
   - Thảo Sơn! Ông không nên quá bận tâm về việc này. Nếu mọi người thấy một cái gì đó, chắc chắn là có kẻ nào muốn khuấy phá chứ không có gì lạ đâu. Căn biệt thự này bị bỏ trống khá lâu trước khi ông mua lại phải không?
   - Đúng.
   - Tôi biết quanh đây có nhiều vụ trộm đạo. Có thể một bọn bất lương nào đó đã dùng nơi đây làm sào huyệt. Bây giờ,
ông cư ngụ tại đây khiến bọn chúng mất căn cứ hoạt động. Có thể chính bọn này tìm cách đẩy ông ra khỏi nơi đây bằng cách đồn đại những chuyện ma quỉ chứ không có gì đâu.
   Ánh mắt Hầu tước Thảo Sơn lóe một tia hi vọng:
   - Có lẽ ông nói đúng. Người đàn bà áo nâu chắc chỉ là một sản phẩm của bọn chúng mà thôi.
   Thấy Thảo Sơn có vẻ không còn lo âu nữa, đại úy Mạnh Hùng vui vẻ hỏi bạn:
   - Đâu, căn phòng nào là phòng vị nữ quí khách đó thường thăm viếng đâu?
   - ở lầu một. Trên tường có hình một phụ nữ, có thể là người đàn bà áo nâu mà thiên hạ thường đồn đãi. Bà ta bận một cái áo màu nâu cổ hoa viền vàng.
   Vị Đại úy bèn tuyên bố: doc truyen
   - Xong rồi. Nếu ông cho phép, tôi sẽ lên ngủ với bà ta cho vui. Nhưng chắc bà ta không muốn thấy cái bản mặt của tôi đâu.
   Hầu tước Thảo Sơn cười vui vẻ:
   - Thế thì nhất rồi! Để tôi nói tụi nó làm phòng. Tôi cũng chắc là ông không có cái diễm phúc được gặp gỡ người đẹp về đêm đâu.
   Hai đêm liền, đại úy Mạnh Hùng ngủ trong căn phòng ma quái với cây súng luôn đặt dưới gối. Hoàn toàn không có chuyện gì xẩy ra.
   Đêm thứ ba, cũng là đêm cuối cùng, khoảng gần nửa đêm,