Truyện :
Số trang :
12
1
admin
2011-07-21 01:26:50
2777
2
Chuyển đến trang :
Người đẹp đông phương

   Cách đây mấy năm, chúng tôi còn là một lũ học sinh ở trọ một căn gác tại Hà Nội. Một buổi tối thứ bảy trời mưa, chúng tôi ngồi nói chuyện đoán đến cách chết của mỗi người sau này.
    Phát nói một cách khôi hài:
    - Chắc chắn rằng mau hay lâu đây tôi cũng thua một trận oanh liệt với mấy đạo quân vi trùng lao đã một năm nay đi dạo trong phổi tôi.
    - Tôi có thể tin ở bệnh đau ruột của mình.
    Sau lời ý, đến tôi.
    Thanh, họa sĩ nói:
    - Tôi chết vì đàn bà.
    Hạ cười:
    - Thật không?
    Thanh ngừng một lúc rồi thong thả:
    - Không, tôi sẽ gãy đổ vì nghệ thuật.
    Sự sống và cuộc đời đưa chúng tôi về một nơi xa khác nhau. Năm năm sau, tôi gặp Nam, Cử nhân luật ở Sài Gòn. Nam rủ tôi cùng đi ăn cơm tối. Khi tôi tỏ ý hỏi thăm các bạn cũ còn ở Hà Nội, thì Nam nói:
    - Bây giờ họ không còn đủ hết đâu!
    - Tại sao thế?
    - Mấy người đều theo đúng lời bàn đoán trước của họ. Anh còn nhớ buổi tối chúng ta nói đến cách chết của mỗi người sau này?
    - Phải, nhớ lắm. Nửa năm sau đó tôi về đây, rồi trôi dạt khắp nơi đến nay gặp anh.
    - à, Phát là người đi trước, sáu tháng sau, hắn chết lúc gần kỳ thi.
    - Chúng ta cả thảy là sáu - ba đứa đều đi theo mỗi cách chết riêng. ý thì lẽ tất nhiên vì bệnh đau ruột. Tứ thì vỡ não vì quá trụy lạc. Thần chết cũng chiều theo ý muốn của người đấy chứ!
    - Còn Thanh họa sĩ thì thế nào?
    - Thanh đã theo đúng lời hơn hết trong bọn chúng ta. Hắn gẫy đổ vì đàn bà và nghệ thuật.
    - Hắn chết vì đàn bà?
    - Đã mấy tháng nay Thanh ở trong nhà thương điên, thuộc vào hạng không chữa được. Người thiếu nữ làm kiểu mẫu của Thanh tan ra vì khoái lạc, dưới những cái hôn nồng cháy của hắn rồi bốc lên não làm cho hắn thành điên.
    - Tôi tưởng Nam nên khôi hài một lúc khác thì hơn.
    - Không, tôi có khôi hài đâu, sự thật là thế. Nam khẩy tàn thuốc, gọi thêm một cốc rượu rồi nói: