Truyện :
Số trang :
43
1
admin
2011-07-28 09:00:18
2595
2
Chuyển đến trang :
Người vợ hóa khỉ

   Năm 1936...
   Thời ấy con đường nhựa từ Rạch Giá về Hà Tiên vừa mới làm xong. Tuy đường mới, nhưng lưu lượng xe cộ rất ít, bởi tuy không còn đi trên đường mòn gập ghềnh nữa, nhưng dân bản xưa làm gì có phương tiện để lưu thông, ngoại trừ những chiếc xe bò lăn bánh như rùa và một ít xe đạp của các công chức chạy cà rịch cà tang... Còn xe hơi thì mỗi ngày chưa quá trăm chiếc đi lại, chủ yếu là của các quan chức ở hai tỉnh Rạch Giá, Hà Tiên.
   Bởi vậy hôm đo khi thấy có chiếc xe màu đen bóng loáng dừng lại ở đầu cầu ngã ba Hòn thì cả chục người quanh đó bâu lại xem. Đám con nít thì chỉ trỏ lấy làm thích thú, còn người lớn thì hết trầm trồ xe lại xuýt xoa người ngồi trên xe! Mà họ xuýt xoa cũng phải, bởi ngồi trên xe ở băng sau là một cô gái đẹp đến nỗi mấy chàng trai nông dân đứng xem hỏi nhau:
   - Có phải đó là người hay búp bê vậy?
   - Người chứ búp bê gì! Không thấy nàng ta ngả đầu vào cái lão bên cạnh rồi cười nói đó sao...
   Xe dừng lại do tài xế phát hiện có khói bốc lên từ đầu xe. Anh ta bước xuống coi rồi thưa với chủ:
   - Thưa ngài, xe cạn nước. Sáng nay em mới đổ nước mà chẳng hiểu sao...
   Người ngồi phía sau là chủ xe, vừa là chủ nhân công việc của tài xế Sang, người ta gọi ông ta là cò mi Thuận, một quan chức có
cỡ của Rạch Giá. Bực mình vì xe phải dừng lại giữa đường để thiên hạ dòm ngó, ông ta càu nhàu:
   - Dặn mày nhiều lần rồi mà không để ý gì hết, xe cộ mới mà như xe cũ...
   Tài xế Sang muốn giải thích thêm, nhưng biết có nói thêm thì càng bị rầy nhiều hơn thôi, nên đành lặng thinh, xách xô đi múc nước. Khi bình nước giải nhiệt được đổ đầy, lúc đó Sang mới phát hiện có một lỗ rò bên hông bình, anh trình với chủ:
   - Thưa ngài, bình nước bị thủng một lỗ nên nước mau hết ạ.
   Cò mi Thuận cau mày:
   - Vậy có chạy được nữa không?
   - Dạ được nhưng lâu lâu phải ngừng đề chăm thêm nước.
   - Được rồi, đi cho nhanh kẻo trễ giờ.
   Xe chạy đi rồi mà mấy thanh niên đứng bên đường còn ngẩn ngơ. Có anh chàng còn chép miệng:
   - Có vợ đẹp như vậy có chết cũng sướng...
   Một chàng khác lại nói:
   - Có con vợ như tiên đó chắc là phải đội nó trên đầu suốt ngày quá! Bởi đặt nó xuống cái chõng tre của mày nó đâu có chịu!
   Họ cùng phá ra cười, trong lúc chiếc xe hơi mất dần trong đám bụi đường...
   Xe chạy tới gần Vàm Rầy thì lại bốc khói lần nữa. Sang cho xe chạy chậm lại rồi càu nhàu:
   - Lại hết nước!
   Cò mi Thuận rất bực mình, nhưng biết đây là khuyết tật của xe