Truyện :
Số trang :
10
3
admin
2011-07-21 10:48:49
2494
4
Chuyển đến trang :
chiêu thứ 3 nữa, tôi bên cánh phải của Thầy cũng...lẹ làng thối lui thêm 1 bước...còn Thầy vẫn đứng nguyên! Khi cây dao đến trước mặt lần thứ 3, Thầy chăm chú nhìn nó rung 1 lúc rồi Thầy từ từ đưa tay lên, bàn tay nắm lại, có 1 ngón trỏ chĩa ra, chỉ thẳng vào Bà Già, và bà ta bỗng té bật ngửa ra sau một cái bịch, y như bị trúng “Nhất Dương Chỉ” ! Bà ta còn lăn dưới đất, thì Thầy đứng cách khoảng 4m đă chỉ tay và khều nhẹ trong không khí 1 cái nữạ Phía bên kia thì Bà Già lại văng ra thêm mấy thước, các bạn hãy tưởng như Thầy đang nắm 1 sợi giây, có cột trái banh ở đầu giây, hễ Thầy giựt 1 cái, thì trái banh văng đi vậỵ Tôi không nhớ rõ Thầy “khều” mấy cái, vì tôi lo nhìn bà già, chỉ nhớ là bà cứ văng người khắp cái sân cát rộng, lăn như bị người ta đá !. Tất cả chỉ có mấy phút, nhưng cũng đủ để khoảng 4, 5 người quỳ sụp xuống sân và...lạy Thầy: “ Xin Thầy tha cho....kẻo già ốm như vậy mà Thầy đánh 1 hồi chắc chết.!..” Khi lúc chính bà già quay lại lạy Thầy, thì Thầy mới thôi, Thầy hỏi: “Ai vậỷ hãy xưng danh tánh cho ta biết”... “Dạ không dám nói” “Tại sao không dám?” “Sợ Sư phạt nặng” “Biết sợ phạt sao nhà ngươi dám nhập xác của bà này suốt 3 năm?” “Dạ, tại tôi tưởng không ai đánh lại mình” “Nhà ngươi to gan thiệt, hãy báo danh cho mau kẻo ta dùng phép Ngũ-Lôi đánh chết” “Dạ xin Sư tha cho, tôi là...” (Xin lỗi quý bạn, tên
của Vị này, Thầy tôi cấm không cho tôi nhắc đến). Sau cùng Thầy nói: “ Thôi được rồi, xuất đi, để cho bác đây ra sau tắm rửa thay đồ”
    Thế là bà già tỉnh luôn, bà ta đứng dậy phủi quần áo dính đầy đất cát, và không cần ai đỡ mà tự mình đi trở vô nhà trong. Chuyện có 1 chút nhưng sự huyên náo đă kéo cho lối xóm đến coi cũng cỡ trên 20 người, lúc đó chủ nhà mời...2 Thầy trò vô nhà dùng cơm, tôi khoan khoái nhìn thấy cái bàn dài đầy thức ăn, gà vịt...nhưng chưa kịp vui đă bị mất hứng khi nghe Thầy nói: “Dạ cám ơn mấy chú, bữa nay tụi tui ăn lạt” Chủ nhà càng bỡ ngỡ hơn, họ bối rối nói: “Chà, hổng ngờ bữa nay mấy Thầy ăn chay, tụi tui hổng biết trước, bây giờ thiệt không có gì đăi Thầy...” “Hổng sao, mấy chú rang đậu phộng lên, lặt mấy cành Cải chìa sau hè là được rồi” Thế là tôi đành ngồi nhai cơm với đậu phộng cho qua bữa, nhưng vừa ăn xong, thì Thầy nói: “Mấy chú lo lấy xe đưa tui về trước đi, vì ở nhà tui có công chuyện, ngày mai rước tui tới, tui trị dứt cho” “Dạ, nhưng Bả chưa hết, rủi đêm nay bả quậy thì ai mà giữ nổỉ” “Hổng sao, có “Đệ-Tử” của tui ở lại mà, à, mấy chú có cái phòng nào kín để tui làm phép không? đuổi mọi người ra xa, giữ không cho ai lại gần nghen” Các bạn biết không, lúc đó, tôi chưa hề học 1 chữ nào của Thầy cả, và hoàn toàn chẳng biết tý gì về Bùa, Phép,