Truyện :
Số trang :
14
1
admin
2014-04-01 03:31:29
1267
2
Chuyển đến trang :
Nỗi Lòng Của Hương

   Đám tang thằng Toàn có thể nói là một ngày vô cùng buồn bã không chỉ với họ hàng nhà ông Lâm, mà nó còn là một cú sốc lớn tới gia đình của ông ta. Hương thì khóc đến lạc cả giọng, hai mắt sung húp, bà Liên thì vẻ mặt cũng có thoáng một chút buồn, nhưng cái buồn đó có thể nói là một cái buồn giả tạo. Riêng ông Lâm thì không hề nói một câu nào, bởi có lẽ trong lòng ông bây giờ không còn gì khác ngoài một sự hụt hẫng trống trải đến kinh người. Ông Lâm đã không có mặt ở bên cạnh thằng Toàn lúc nó mất, mà nói cho rõ hơn, ông Lâm mới chỉ có mặt được ở cái đám tang này sau lúc bắt đầu có tầm một tiếng mà thôi. Ông Lâm đứng đó mặt vô cảm, không một giọt nước mắt, không một tiếng khóc than, họa chăng sâu thẳm trong đáy lòng của ông, ông ta cũng đã chết cùng với đứa con trai duy nhất của mình rồi. Ông Lâm đứng đó lặng nhìn Hưng đang ôm Hương vào lòng mà khẽ vỗ về, cái tiếng khóc như thét lên trong cái không khí buồn bã tang thương này tựa như từng lưỡi dao cứa vào ruột gan ông. Ai để ý kĩ, có thể thấy người ông Lâm rung lên từng hồi khi mà ông ta nghe thấy tiếng khóc của Hương cứ thé lên.
   Như không cam lòng, ông Lâm từ từ tiến lại phía Hương. Hưng nhìn thấy vậy thì hiểu ý, cậu khẽ lùi lại mấy bước để ông Lâm tiến lên mà ôm lấy Hương vào lòng vỗ về. Hương thấy bố mình tiến lại ôm ấp vỗ về, bất chợt cô đẩy mạnh ông Lâm ra
mà nói:
   - Bô đi đi!!! Con không cần bố đâu!
   Ông Lâm có phần sửng sốt, nhưng suy cho cùng ông nghĩ rằng chắc do Hương quá sốc trước cái chết bất ngờ của thằng Toàn. Ông Lâm lấy hết can đảm từ từ tiến lại gần, ông ta ôm lại Hương vào lòng mà khẽ nói:
   - Thôi mà con… đừng như vậy nữa…
   Để đáp lại cái vỗ về đó, Hương đẩy mạnh ông Lâm ra một lần nữa mà nói lớn:
   - Bố buông con ra! Bố làm cái gì?! Bố buôn bán cái gì mà không có mặt ở bệnh viện để nhìn thằng Toàn phút cuối chứ?!
   Ông Lâm trước cái câu hỏi đó thì chỉ còn biết cúi đầu trong im lặng. Thế rồi Hương lại gào thét lên trong nước mắt:
   - Bố trả lời con đi?! Bố làm cái gì?!… bố làm cái gì chứ ?! … huhuhuhu
   Hưng thấy mọi việc có vẻ không ổn, cậu vội ôm lấy Hương vỗ về an ủi, còn Hương lúc này chỉ biết rúc đầu vào lòng Hưng mà gào khóc gọi tên thằng Toàn trong nước mắt.
   Mọi người đứng đó lặng im nhìn người ta từ từ hạ quan tài của thằng Toàn xuống huyệt. Lúc này ông Lâm đứng bên cạnh Hưng mới ghé vào tai cậu hỏi nhỏ:
   - Cậu có biết rõ nguyên nhân tại sao thằng Toàn nó chết không?
   Hưng đang ôm Hương vào lòng, lúc này cậu nói nhỏ:
   - Cháu có hỏi, nhưng bác sĩ phụ trách nói rằng cái chết của