Truyện :
Số trang :
47
1
admin
2011-08-02 11:43:18
1961
2
Chuyển đến trang :
Nụ hôn thần chết

   Cô tiếp tân khách sạn ngẩng lên và hơi sững sờ trước vẻ đẹp lộng lẫy của người khách nữ. Ở cái khách sạn chốn đèo heo hút gió này rất ít khi có khách nữ, mà có thì cũng là những người lớn tuổi đi cùng những ông chồng chủ doanh nghiệp già. Người ta nói phụ nữ trẻ ngại tới xứ cao nguyên đầy nắng gió và muỗi mòng này bởi ngại thời tiết và bệnh tật, nhất là bệnh rét rừng.
   Vậy mà giờ đây, đang đứng trước mặt cô là một phụ nữ tuổi chưa tới ba mươi mà từ sắc đẹp kiêu sa, cho đến trang phục đã làm rực sáng gian phòng tiếp tân.
   - Tôi có gì không phải sao cô nhìn dữ vậy, cô Hoài An?
   Nghe khách hỏi, lại hỏi đúng tên mình, Hoài An hơi giật mình:
   - Dạ... cô cần gì ạ?
   Một câu hỏi hơi thừa, bởi khách tới đây là để mướn phòng chớ còn làm gì nữa! Do vậy, vị khách nữ hỏi lại:
   - Theo cô thì tôi tới để làm gì?
   Lúc này Hoài An mới trấn tỉnh lại:
   - Hân hạnh được tiếp quý khách. Quý khách cần thuê phòng?
   Cô gái vẫn giữ nét mặt lạnh, móc trong xắc tay ra một tấm giấy có ảnh:
   - Tôi quên không mang giấy tờ tùy thân, chỉ có bằng lái xe. Tôi thuê bốn phòng ở lầu hai. Tầng hai có bao nhiêu phòng?
   - Dạ, đúng bốn phòng. Nhưng, đoàn cô đi bao nhiêu người để em xếp phòng cho tiện?
   - Chỉ mình tôi!
   Đáp xong có lẽ biết cô tiếp tân sẽ thắc mắc, nên vị khách nói thêm:
   - Bạn bè tôi sẽ tới sau. Bây giờ cô cứ cho tôi đúng bốn phòng. Tôi sẽ đóng tiền trước đầy đủ.
   Hoài An ghi sổ và đưa bốn chiếc chìa khóa phòng, vừa dặn:
   - Cô có thể ngủ ở phòng 204, có cửa sổ hướng ra đồi, mát hơn.
   - Tôi thích nhìn ra thung lũng hơn. Phòng 201 phải không?
   Hoài An hơi ngạc nhiên:
   - Cô từng đến đây?
   Cô gái cầm chùm chìa khoá, xách chiếc va li nhỏ, tự đi lên lầu. Hoài An phải gọi lại:
   - Cô chờ người của chúng tôi đưa lên.
   Cô ta không quay lại, nói nhanh:
   - Thôi khỏi. Cô dặn nhân viên phục vụ nếu không có yêu cầu của tôi thì không được lên. Nhớ nhé!
   Nhìn cách bước đi nhanh, tự tin khiến Hoài An không khỏi ngầm thán phục. Không như phần đông phụ nữ khác khi vào khách sạn thì có vẻ rụt rè, không tự tin...
   Vừa khi ấy có anh bảo vệ kiêm phục vụ phòng bước vô, Hoài An dặn liền:
   - Khách yêu cầu không có lệnh thì không được lên lầu. Họ thuê cả tầng hai.
   Anh bảo vệ tên Hòa chỉ tay ra ngoài bảo:
   - Cô gái đó đi bộ từ ngoài đường vào đây. Hình như đi chỉ có