Truyện :
Số trang :
42
1
admin
2011-08-02 11:54:33
2032
2
Chuyển đến trang :
Nước mắt cô hồn

   Vừa bước lên bến tàu, ông Toàn hít sâu không khí đầy lồng ngực rồi mới đưa mắt quan sát một vòng. Mọi thứ không thay đổi nhiều, vẫn là con đường bờ sông tấp nập người, xe và bụi. Cái đặc trưng của thành phố quê hương là thế, nhưng ông Toàn vẫn thấy nhớ và bồi hồi khi nhìn lại nó sau mấy chục năm xa cách.
   - Mời thầy đi xe.
   Một người phu xe dừng ngay trước mặt Toàn lễ phép mời với nụ cười móm mém. Định còn đứng ngắm trời đất thêm chút nữa, nhưng trước lời mời ông Toàn vội gật đầu rồi bước lên xe. Đã lâu lắm rồi ông mới có lại cái cảm giác ngồi trên chiếc xe kéo đi giữa thành phố, nên ông bảo:
   - Anh chạy cho tôi hết một vòng thành phố, rồi sau đó về khu Bến Tắm Ngựa.
   Người phu xe ngạc nhiên:
   - Thầy quen ai ở bến Tắm ngựa?
   - Nhà tôi ở đó.
   Câu nói của ông Toàn khiến cho bác phu xe ngạc nhiên:
   - Thầy ở đó mà sao tui không biết?
   Quay nhìn lại ông ta, Toàn không thể nào nhận ra, ông cười nói:
   - Đã gần hai mươi năm rồi, làm sao bác nhớ được.
   Bác phu xe vừa cố sức kéo lên dốc vừa buông một câu:
   - Vậy là trước năm cháy nhà!
   - Cháy nhà? Mà nhà ai cháy?
   Thấy ông ta quan tâm, bác phu xe nói rõ:
   - Cháy hầu như cả khu. Bộ thầy không hay vụ đó sao?
   Ông Toàn hỏi dồn:
   - Sao cháy vậy bác? Mà thiệt hại thế nào?
   - Một người chong đèn ngủ rồi đèn ngã, bắt vách mùng cháy. Gặp mùa khô nên lửa bắt quá nhanh, chỉ trong phút chốc thì cả một xóm nhà tạm bợ, nhà phố nhỏ đã làm mồi cho thần hỏa, nhà tui cũng nằm trong số đó.
   Toàn nói vội:
   - Bác khỏi chạy vòng nữa, đưa tôi về chỗ đó. Tôi muốn nhìn lại nơi mà…
   Bác phu xe chận lời:
   - Bây giờ người ta xây lại nhà cửa khang trang, đâu còn nhà lá như hồi xưa nữa, chắc gì thầy nhận ra. Mà bao lâu rồi thầy không về đây?
   Toàn thở dài:
   - Ngót hai mươi năm rồi. Mà tôi cũng chẳng nhận được tin tức gì, nên đâu có biết…
   Bác phu xe cũng thở hắt ra một hơi khi lên hết đoạn dốc, rồi có vẻ hứng thú bắt chuyện tiếp:
   - Thầy ở đó ngày xưa, mà tên gì vậy?
   - Thật ra tôi chỉ là người... có người yêu ở xóm đó, chứ chỗ ở của tôi là ở Cầu Kho, gần bờ sông.
   - Thảo nào...
   Đạp thêm một đoạn nữa, bỗng lão ta hỏi: