Truyện :
Số trang :
14
1
admin
2013-09-20 10:08:36
1927
2
Chuyển đến trang :
Oan hồn người anh trai

   Một gia đình giàu có là ước mơ của bao người. Nhưng gia đình ấy có hạnh phúc hay không thì tùy vào thành viên trong gia đình. Vì gia đình như một bức tường gạch và mỗi thành viên trong gia đình là một viên gạch, và nếu một viên gạch bị hư thì nguy cơ đổ nát của bức tường tăng lên rất cao nhỉ?
   Tháng bảy sáng nắng chiều mưa đã không còn nữa, những buổi chiều giờ đây không mây đen nhưng thay vào đó là những cơn gió như muốn xuyên thấu vào lòng người. Cái cờ tang được treo ở cái cột đèn trước ngõ bay phấp phới nhờ cơn gió. Một đám tang buồn, chìm trong tiếng khóc than. Khách đến cúng điếu không nhiều, lai rai hai người một tiếng là cùng.
   Gió không chỉ xuyên thấu lòng người mà con đưa vào tai người ta tiếng khóc, tiếng khóc của người mẹ mất con, một tiếng khóc đau khổ mà không thể ta bằng lời.
   Tiếng khóc đó là của bà Hằng, là người mẹ đang phải chịu tang của con là Phong. Do gia đình giàu của và được bà Hằng cưng chìu nên Phong ham chơi bỏ học, ra đời sớm với cái bản chất công tử đại gia. Nhưng không may mắn là cuộc sống hưởng thụ của cậu Phong nhà ta không được kéo dài, cậu bị một đám giang hồ chém chết vào mấy hôm trước trong lúc cậu chỉ mới 19 tuổi.
   Tối đến, vài người bạn trong công ty của ông Lâm chồng bà Hằng đến. Lan con gái ông Lâm, 16 tuổi tròn, cô nhanh chóng
dọn bàn dọn ghế và rót nước trà lấy bánh kẹo ra mời khách. Sau đó ông Lâm với bộ đồ tang trắng ra tiếp khách. Lan lại lui vào nhà trong ngồi một góc ủ rủ. Một cô gái nhà giàu, nhưng lại không tươi tắn như chúng ta nghĩ, gương mặt gầy gò hóc hác với đôi mắt đầy quần thâm. Đã mấy đêm rồi cô không ngủ, vì mõi khi nhấm mắt, cô lại nhớ đến chuyện đêm ấy, cái đêm mà anh hai tên Phong của cô chết.
   **********
   Vào đêm đó:
   "Ba ơi ba ơi mẹ ơi mẹ cứu con với!!!Cho con tiền...cho con tiền...con không có tiền là tụi nó chém con chết...ba mẹ làm ơn cứu con." Phong quỳ xuống lạy vang xin ông Lâm và bà Hằng đang ngồi trên ghế sofa.
   Lan thì lúc ấy đứng một góc ôm lấy bé Thảo chỉ mới 4 tuổi, hai chị em ôm lấy nhau sợ hãi cái cảnh vang xin rào thét của anh Phong.
   Bà Hằng xót xa cho con nhưng không dám lên tiếng vì ông Lâm lúc này đang rất tức giận, các vết nhăn trên mặt do tuổi già cùng những vết nhăn bực bội của ông cộng lại tạo nên một gương mặt đáng sợ.
   "ba ơi! Cứu con với...con không có tiền trả tụi nó...là tụi nó giết con...dượng cứu con với dượng ơi..."
   Phong ôm lấy chân ông Lâm, van xin khóc lóc.
   Ông Lâm bỗng hất chân đẩy Lâm ra, chỉ thẳng vào mặt phong với thái độ coi thường ông nói:" Tao không có thứ con phá gia