Truyện :
Số trang :
4
1
admin
2013-12-29 07:47:42
1363
2
Chuyển đến trang :
Ông Tư xích lô

   Tôi xin kể ra đây một câu chuyện có thật đã xãy ra tới anh Tư Xích Lô, người hàng xóm ở kế nhà tôi.
   Anh Tư đạp xích lô vất vả từ sáng sớm cho đến tối khuya để kiếm tiền nuôi 6 miệng ăn, vợ và 4 đứa con. Anh Tư ngày ngày phải chạy kiếm tiền vất vả mà lại đông con, ở Việt Nam là vậy đó nhà nghèo mà con lại đông.
   Một hôm Anh Tư bắt được bà khách rất sộp, trên đường về:
   - “Anh đạp xích lô vất vả lắm không?” Bả hỏi.
   - “Dạ, rất là vất vả, phải cố gắng lắm mới nuôi nổi gia đình”. Anh nói.
   - “ Vậy thì cỡ 4 giờ sáng anh tới chỗ tôi chở tôi đi rồi tối rướt tôi về nha” Bả nói
   Tới một cách đồng trống bà khách xuống
   - “Sáng mai anh tới đây đón tôi nha”. Nói xong bà khách trả tiền cho anh rất hậu hỉ
   Thế là từ đó anh mối chở nên cuộc sống có phần đỡ vất vả hơn, mà thiệt tình đạp xích lô cũng mong có mối chở. Ngày ngày 4 giờ sáng anh chạy ra Bình Chánh tới điễm hẹn chở bà khách lên cầu Nhị Thiên Đường ngang qua chợ Xóm Củi rồi tới chợ Bình Tây (người ta thường gọi là Chợ Lớn) thì bà khách xuống, rồi anh anh đi rướt khách khác cho đến 8 giờ 30 tối anh quay lại Chợ Bình Tây rướt bà khách về.
   Vào một đêm mưa tầm tả anh tới Chợ Bình Tây 8 giờ 30 để
rướt bà khách anh đợi nữa tiếng đồng hồ nhưng chưa thấy bà khách tới. Tới 9 giờ 30, anh toan chuẩn bị đi về thì bả tới, anh rướt bà khách. Tới Cầu Nhị Thiên Đường, anh xuống xe đẩy bà khách lên cầu, tiếng dép 2 quai dinh xát mặt đường rồi kêu “lẹp xẹp....” anh cảm thấy không khí rất nặng trĩu, hình như có đều gì không ổn lắm nhưng anh không giải thích nổi, tiếng mưa “ lộp bộp...” rồi tiếng dép “ lẹp xẹp...“ tiếng mưa và tiếng dép đều đặn vang lên làm anh cảm thấy trong lòng không yên, có chuyện gì đó có thể sắp xảy đến với anh, lên tới cầu anh nhảy lên xích lô để đạp ra Bình Chánh.
   Trong lòng càng lúc càng hồi hộp vì gần tới chổ bà khách xuống. Tới nơi anh thấy bà khách vẫn ngồi trên Xích lô anh nói:
   - “thưa bà tới nơi rồi ạ”
   -“Hôm nay anh đưa tôi tới nhà tôi luôn”- bà khách nói một cách lạnh lùng
   Làm anh Tư lo lắng nhưng phải biết phải làm sao bây giờ vì nhờ bà khách mà cuộc sống gia đình sung túc hơn. Theo sự tay bà khách chỉ anh đẩy xe dọc trên đường đê, lòng anh rất là sợ hãi, vì xung quanh anh chỉ toàn là ruộng lúa mênh mông, đường đi chỉ rộng hơn hai bánh xe xích lô nên anh đẩy xe rất chậm, từ xa xuất hiện ngọn đèn từ trong một ngôi nhà lá, cứ thế anh tiến tới ngôi nhà đó, phía ngoài có hai gã thanh niên to cao mặt mày bặm trợn đứng đợi sẵn, tới nơi anh vội từ giã bà khách về mà quên cả hỏi tiền vì lúc đó trong lòng anh mong đi khỏi