Truyện :
Số trang :
26
1
admin
2011-10-16 12:14:57
1671
2
Chuyển đến trang :
Phải tống khứ George đi

    Tiếng gõ cửa và giọng Dave Dennis vang lên:
   - Laura, tôi gặp chị có được không?
   Laura mới bình tĩnh lại với một cái rùng mình, trở về với thực tế. Cô đang ngồi ở bàn chải đầu, trang điểm một chút mà chưa xong, cô rùng mình vì chuyện ngỡ ngàng cô vừa gặp trong mơ khi đang thiu thiu ngủ. Cô mơ mình đang đứng trước ống kính và mắt ống kính từ từ biến thành đôi mắt của George. Hắn nháy mắt với cô - cái nháy mắt ranh mãnh, tàn bạo và thâm độc, cái nháy mắt đặc trưng của George trong một tiết mục vũ nhạc mà hắn cùng trình diễn với cô.
   Nhưng cám ơn Trời, George đã chết rồi, cách đây 5 năm, và cô chỉ còn nghĩ tới anh ta những lúc trong người mỏi mệt, hệt như lúc này vậy. Cô mệt đến nỗi cô ngủ vật vờ trong lúc đang thay quần áo để xuống tiếp tân ở phòng dưới nhà. Cô nói vọng ra:
   - Chỉ xin một phút ngắn ngủi thôi, Dave.
   Nhưng cánh cửa đã mở, cái thân hình nhỏ con, linh hoạt của ông giám đốc phát hành hãng phim Foremost hiện ra. Cái bộ mặt tròn vo của Dave còn vương vấn nét tức giận được che dấu một cách tinh quái. Hai tay chống nạnh, Dave nhìn cô mà có vẻ tức tối ông nói:
   - Thế ra cô đã quên mất là cô đang tổ chức buổi tiếp tân, để hàn gắn mối giao hảo với giới báo chí rồi, cô Laura. Việc định
làm cô không làm, cô lại hờn dỗi ngồi lì trong phòng. Dù cho buổi chiếu ra mắt phim Star-Crossed Love chiều nay có thành công vang dội đi chăng nữa, cô cũng chưa chinh phục được cảm tình của báo chí và họ cũng sẽ chẳng biệt đãi cô nếu cô không xuống ngay.
   - Em sẽ xuống ngay, anh Dave - Laura cố tự nhiên. Cô cũng ghét Dave bằng với mức ông ấy ghét cô - Em mệt quá rồi, vậy thôi.
   - Một minh tinh nổi tiếng không được phép mệt. Với cô, mệt là xa xỉ, hoang phí. Một minh tinh phải thuộc về công chúng, hãy nói điều đó với giới báo chí - Dave nói một thôi một hồi dẻo quẹo.
   - Anh ra khỏi đây ngay, nếu không tôi sẽ liệng cái này lên đầu anh.
   Laura Layne nói với ông giám đốc bằng một giọng dịu dàng khó tin.
   Dave lùi ra xa vì Laura đang cầm cái tượng bạc vốn để trên bàn, do Harry Lawrence, nhà dìu dắt nghệ thuật của cô tặng, ông vuốt ve:
   - Bình tĩnh một chút, Laura! Ông nói đĩnh đạc - Cô không được xử sự buông thả chiều nay, như cô vốn nổi tiếng là ruột ngựa bấy lâu nay. Nếu không cô sẽ bị chôn vùi dưới bùn đen mãi mãi.
   - Em không sợ - Cô quay lưng về phía ông giám đốc - Em sẽ cười vào mặt cái lũ nữ kỷ giả yêu quái ấy, như thể là em không