Truyện :
Số trang :
15
1
admin
2014-05-11 06:11:30
1333
2
Chuyển đến trang :
Quả cầu xanh

   CẢNH: Nhà bếp của gia đình Delavan, cách đường rầy xe lửa một dãy nhà ở ngoại ô Marydale. Một hàng rào cây chắc chắn, không sơn phết, bao quanh ba mặt sân. Mặt trước, một hàng rào bằng cọc sơn vàng với cánh cổng gài bằng dây thắt. Từ cổng đến cửa trước và cửa sau là một lối đi lát gạch ẩm ướt. Bên ngoài cửa sổ nhà bếp là những dây nho và hoa ô-rô. Bên trong là một bàn ăn trên có bày những món điểm tâm và ngồi hai bên bàn là ông và bà Delavan.
   THỜI GIAN – 7g30 sáng
   Joseph Delavan : ( Một người đàn ông mập, lùn, có tóc và râu mép màu nâu, mắt xanh đậm, làm nghề bán tạp hóa – đứng dậy phủi những vụn bánh mì trên đùi xuống. )
   Thôi tôi đi đây. ( Ông lấy nón và áo khoác trên móc xuống và xếp tờ báo lại ). Coi chừng, đừng để thằng bé ra ngoài nữa đấy.
   ( Ông liếc nhìn ra phòng trước với vẻ buồn rầu căng thẳng rồi đi ra, để cửa nhà mở nhưng cẩn thận gài chốt cổng lại sau khi ra.)
   Bà Delavan : ( Một phụ nữ tóc vàng 33 tuổi dọn những dĩa điểm tâm và lắc đầu áo não.)
   Khổ! Cái ngày mà nó được sinh ra! Làm mọi chuyện thay đổi cả. Từ khi nó ra đời mọi chuyện đều không còn như xưa nửa – tội nghiệp làm sao! Sao mình lại có thể sinh nó ra như vậy chớ. ( Bà lấy tay gạt những giọt lệ vừa đọng ở khóe mắt.) Thật là
một ơn lành nếu…( bà dừng lại, sợ hãi vì chính ý nghĩ của mình). Xin Chúa tha thứ cho con đã suy nghĩ như thế. Chính con sẽ là người đau khổ nếu có điều gì xảy đến cho chỉ một cọng tóc trên đầu nó. ( Bà lại lau nước mắt)
   Ông Delavan : ( Đi ra đường Wood để đến cửa tiệm, thở dài nặng nhọc) Trời ơi, trời ơi! Tại sao chuyện này lại xảy ra cho vợ chồng mình chứ. ( Ông lại thở dài). Ba tuổi đầu! Chẳng biết đi, chẳng biết nói và sẽ không bao giờ biết gì cả. Ôi, những năm dài, dài! ( Ông lại thở dài.)
   Cái bóng : ( Có dáng con gái mềm mại, bước vào nhà bếp của gia đình Delavan, áo phủ dài cuộn dưới chân như những đám mây mờ, một quả cầu xanh trong đôi bàn tay. Cô nhìn quanh rồi đi xuyên qua các bức tường để đến phòng ngủ phía trước nhà nơi Eddie, bé quái, đang nằm cong người trên nệm.) Eddie, Eddie! ( Cô giơ cao quả cầu lên.)
   Chuyến xe thư tốc hành: ( Chạy ngang tỉnh Ellsworth, cách ngoại ô Marydale 160 dặm.) Oooooo-ee ! Ooo-ee ! O-O !
   Bà Delavan: ( Đặt các chén dĩa dơ vào bồn.) Ồ, sáng nay hoa nở thơm quá! ( Bà dừng lại nhìn các bông hoa cóc-kèn.)
   Bé quái: ( Một đứa bé có cái đầu to bằng hai cở đầu bình thường, mở cặp mắt to và trợn trừng một cách kỳ cục, nó trông thấy quả cầu xanh.) Uuu úúu! Uuu! ( Nó đưa hai tay ra.)
   Cái bóng: ( Mỉm cười thu hút, vẩy quả cầu qua lại cho thấy những ánh chớp lộng lẩy của nó.) Xem này, đẹp ghê không? Xanh ghê này, nhẹ ghê này. (Quả cầu trông như đang lơ lửng