Truyện :
Số trang :
7
1
admin
2015-10-12 08:11:08
2127
2
Chuyển đến trang :
Rước Xống Điạ Phủ

   Con người ta sống trên cái cõi đời này thật là nực cười, dẫu biết rằng họ có nguyên một kiếp người để sống sao cho tốt, sống sao cho không hổ thẹn với lòng mình, hay nói cách khác, họ đã có cơ hội để sống sao mà cái kiếp sau này họ sẽ không phải chịu cái cảnh luân hồi đầy đọa hay bị hành hạ tù đầy dưới địa ngục nữa. Dẫu biết đó là mục tiêu nói chung cho cái kiếp người này, thê nhưng thử hỏi, liệu trên đời này có mấy ai sống để mà thực hiện được cái mục tiêu đó chứ? Hãy cữ coi như con người ta khi được mang kiếp người này cũng chỉ vì tham vọng và nhiều yếu tố mà họ dường như đã không còn sống vì cái mục đích chính đáng đó, mà họ sống chỉ đơn giản là để thỏa mãn cái con quỷ trong lòng họ. Và rồi cứ như thế, con người ta sống xa đọa, sống không có luân thường đạo lý, thế nhưng rồi cho đến cái lúc mà họ cận kề cái chết, hay như họ sống gần trọn cái kiếp người này rồi thì họ lại cuống cuồng sợ hãi, lại cuống cuồng chỉnh sửa lại cái lối sống của họ. Họ chỉnh sửa nó làm sao để cái cuộc sống của họ có vẻ như mang ý nghĩa, có vẻ hướng thiện, nhưng trên thực tế cái quãng đường đời mà họ sống hướng thiện mà để so sánh với suốt quãng đời của họ có thể coi như với tay đo trời mà thôi. Cái câu hỏi là sau khi chúng ta chết, thì linh hồn của chúng ta sẽ đi đâu và bằng cách nào đã không còn là một câu hỏi gì mới mẻ. Có nơi tin rằng sau khi con người ta chết đi, thì linh hồn họ sẽ được lên thẳng trên
thiên đàng để ở bên Chúa mà sống cuộc sống trường tồn, đó là với những người tốt và có niềm tin vào Chúa. Nhưng với những kẻ xấu, thì khi chết linh hồn họ sẽ bị đọa đầy xuống địa ngục để cho quỷ dữ hành hạ muôn đời. Còn có nơi thì lại tin rằng khi con người ta chết đi rồi, thì linh hồn của họ sẽ có đúng bốn mươi chín ngày để ở trần thế nhằm giải quyết những việc còn chưa dứt hay gặp người thần lần cuối. Sau bốn mươi chín ngày thì linh hồn mới được đưa xuống địa phụ để Diêm Vương phán xét coi coi người này sẽ tiếp tục luân hồi, được thoát kiếp luân hồi, hay là sẽ mãi mãi bị đầy đọa dưới âm tào địa phủ. Đọc truyện của tôi, chắc hẳn các bạn cũng biết rõ rằng tôi theo đạo phật khi mà trong rất nhiều câu truyện, tôi có đề cập đến việc quỷ sai và Phán Quan lên bắt người xuống âm tào địa phủ. Nhưng tôi xin thưa với bạn đọc rằng đó chỉ là những người bình thường, còn có một số trường hợp đặc biệt khác nữa mà không chỉ có Phán Quan với quỷ sai lên bắt người. Câu chuyện mà tôi sắp kể cho bạn đọc nghe dưới đây là tôi viết lại qua lời kể của một bà chị kết nghĩa ở Đà Lạt, câu chuyện này kể về lúc bà nội của chị sắp mất và kì tích đã xảy ra mà có mỗi mình chị ý là nhìn thấy được. Hy vọng các bạn sẽ bị quấn hút vào câu truyện trên, nhưng xin các bạn nhớ cho một điều rằng, truyện dù sao cũng chỉ là truyện, ai coi là thật mà ai coi là giả cũng được hết à nha. Đó là vào khoảng năm 1992 khi mà bà nội của chị Kim cũng đã già cả lắm rồi, và có lẽ bà cũng không thể ở bên cái thế giới này được lâu với con với cháu nữa rồi. Trong