Truyện :
Số trang :
7
3
admin
2015-10-12 08:11:08
2126
4
Chuyển đến trang :
gia đình, bà nội thương chị Kim lắm, mặc dù chị không phải là đứa cháu út, nhưng bà vẫn rất thương và quý chị ý. Ngay như cả chị Kim cũng vậy, chị rất thương bà nội của mình. Nhớ cái lúc bà sắp mất là chị Kim mới học có lớp năm, thêm vào đó là cả gia đình chị sống chung trong một căn ngõ nhỏ bao gồm, ba má chị ý, bà nội, và cô chú nữa. Cái đợt mà bà nội chị Kim yếu hẳn đi, ai trong nhà cũng lo lắng, còn chị thì cứ khóc miết vì nghĩ rằng bà nội sắp phải xa mình mặc cho bố mẹ chị có khuyên can hay dỗ dành chị thế nào đi chăng nữa. Thời đó công nghệ y học có thể nói là rất lạc hậu, để biết được bà nội còn sống hay đã tắt thở thì người nhà chị Kim để một ít bông gòn trước mũi bà nội chị, nếu bông gòn còn bay tức là bà nội còn thở, còn bông gòn không bay nữa thì tức là bà nội chị đã qua đời rồi. Có thể nói chị Kim không phải là một người bình thường, nghe đâu người nhà chị thường bảo nhau rằng chị có duyên với cõi âm và rất hay nhìn thấy ma quỷ hồi còn nhỏ, bằng chứng là chị kim thường hay chơi đùa một mình và khóc lóc thảm thiết khi không có một ai ở bên. Mấy ngày bà nội của chị nằm ốm sắp mất, chị thương bà lắm, cứ mỗi lần chị đi học về là lại đến bên bà ngồi thật lâu. Nhưng có lẽ cái chuyện kì lạ nhất mà chị từng gặp trong đời đó chính là cái hôm bà ngoại chị mất. Hôm đó là tầm bẩy tám giờ tối, trời mùa đông tối mau lắm, cộng thêm thời đó ngoài đường vắng vẻ không có mấy ai. Chị Kim mới đi bộ từ nhà bác ở đầu ngõ cầm một ít đồ về, bất ngờ có mấy người mặc áo trắng chạy nhanh ngang qua chị
khiến cho chị Kim ngã sõng xoài rơi cả gói đồ. Chị Kim ngã đến xước cả chân, chị ngồi đó khóc nhè. May lúc đó ba chị đang đi ra ngoài thấy chị Kim ngồi đầu ngõ khóc thì bác ta chạy tới hỏi: -Kim, con làm sao thế? Ba chị đỡ chị dậy, chị Kim vừa khóc mếu máo vừa nói: -Con … con bị người ta húc vào … Ba chị Kim hỏi lại: -Ai húc vào con cơ? Chị Kim lấy tay lau nước mắt nói: -Con … con không biết … hai người … hai người mặc áo trắng à … Ba chị Kim nghe thấy vây thì thấy lạ lắm, bác ta hỏi: -Hai người mặc áo trắng nào? Con có chắc không? ba mới đi từ trong ngõ ra có thấy ai đâu. Chị Kim vẫn khóc nấc lên và khăng khăng khăng có người vừa chạy vô và sô ngã chị. Ba chị Kim thì vẫn nghĩ rằng có lẽ chị Kim chạy nhanh quá nên tự vấp ngã, sợ ăn mắng nên giờ mới nói dối. Ba chị Kim lúc này chỉ biết dỗ dành, thế rồi bác đưa chị ta vào nhà để rửa vết xước. Tối muộn hôm đó tầm mười giờ đêm hơn, khi cả nhà chị Kim đã chỉm trong giấc ngủ ở căn buồng ngay cạnh gian chính nơi mà bà nội chị đang nằm trên sập. Chị Kim đang ngủ ngon cùng với ba má, chợt chị nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của bà nội mình khiến cho chị tỉnh giấc. Chị Kim lúc đầu sợ hãi lắm, chị nhớ là bà mình đang ốm liệt giường sắp mất thì làm sao lại có thể khóc lóc vang nhà như thế này được. Nghĩ đến đây, chị mon men trèo xuống giường rồi tiến tới cái cửa phòng. Chị hé cửa nhìn về phía gian nhà chính, rõ ràng là tiếng bà nội chị vẫn đang khóc lóc thảm thiết. Còn chưa kịp định thần, bỗng chị Kim như đứng tim khi mà chị thấy có hai người