Truyện :
Số trang :
7
5
admin
2015-10-12 08:11:08
3163
6
Chuyển đến trang :
mặc đồ dài mầu trắng đang cố kéo bà nội chị Kim ra. Chị Kim đưa tay lên miệng che đi sự kinh hãi khi chị thấy bà nội mình bỗng nhiên da vẻ lại hồng hào, thế rồi bà chị Kim bị họ lôi đi, bà gào khóc thảm thiết và hét lớn: -Các người buông tôi ra! Tôi không đi đâu cả! Tôi muốn ở lại với con tôi, ở lại với chau tôi! Mặc cho tiếng la hét thất thanh cộng với tiếng khóc, nhưng điều kì lạ là tại sao cả ngõ không một ai phản ứng gì? Không lẽ chỉ có mình chị Kim là nghe thấy được? Thế rồi mặc cho bà nội chị Kim cố níu kéo, nhưng hai người này bắt đầu lôi bà nội chị ra khỏi ngõ. Như có một nguồn sức mạnh trỗi dậy, chị Kim lặng lẽ tiến theo sau, chị ta hai hàng nước mắt lưng tròng, thế rồi chị Kim nói nhỏ giọng mếu máo: -Bà … bà ơi … Có vẻ như lúc này bà nội chị Kim nhìn thầy chị ta, bà nói trong nước mắt: -Kim ơi … kim của bà … Chính lúc này như không kìm nén được cảm xúc nữa, chị Kim mới gào khóc và gọi lớn: -Bà ơi! Bà đừng bỏ cháu!!! Bà ơi … Hai người kia có vẻ như họ cũng đã nghe thấy được tiếng chị Kim chạy theo, nhưng có lẽ họ không bận tâm và chẳng them quay đầu lại, họ chị kéo bà nội của chị ra ngoài nhanh hơn nữa. Chị Kim cứ chạy theo cho đến khi ra khỏi ngõ, ra đến mắt đường, chị Kim như chết lặng người đi, khi chị nhìn thấy một con voi trắng đang đứng sẵn ở đó. Lúc này khi hai người này đã đưa được bà của chị Kim ra ngoài rồi, con voi này mới quỳ xuống, hai người mặc áo trắng đặt bà nội chị lên lưng con voi trắng đó. Thế rồi chẳng mấy chốc, con voi trắng đó đã cõng bà nội chị và hai người mặc áo
trắng kia chui xuống đất, chỉ còn một mình chị Kim đứng đó khóc lóc thảm thiết kêu gọi bà nội mình. Lúc này cả ba và má của chị Kim như bị cái tiếng khóc thất thanh đó của chị đánh thức nên cũng đã chạy sộc ra ngoài. Ra đến nơi cả hai người vô cùng ngạc nhiên khi mà thấy chị Kim cứ đứng đó khóc lóc kêu tên bà nội, ba chị Kim lúc này mới tiến tới hỏi: -Kim… con làm sao thế? Chị Kim khóc nấc lên nói: -Họ … họ đưa bà nội đi rồi ạ… Má chị Kim nghe lạ lắm hỏi lại: -Con nói ai cơ … Chị Kim vẫn khóc nấc lên nghẹn ngào, chị nói: -Con không biết … họ … hai người mặc đồ trắng … họ để bà lên một con voi trắng rồi chui xuống đất rồi … Ba chị Kim lúc này có lẽ vì mệt mói với cả sợ chỉ nói gở mồm liền nói: -Thôi con đừng nói linh tinh nữa, vào ngủ đi, bà nội vần ở trong kia mà. Thế rồi ba má chị Kim cố đưa chị Kim vô nhà, nhưng chị Kim vẫn nhất quyết không chịu đi mà đứng đó khóc lóc, kêu ba má mang bà nội quay về. Có lẽ do quá bực bội cộng thêm mệt mỏi, ba chị Kim vung tay tát cho chị một cái đau điếng, bác nói: -Ba nói con có nghe không?! đi vào mau! Bà nội con nằm trong kia cơ mà! Má chị Kim thấy chồng mình tát con vội ôm lấy chị Kim xoa má mà nói: -Sao anh lại đánh con?! Chị Kim thì dường như không hề đau đớn gì, chị vẫn khóc nấc lên nói: -Con … con nói thật mà … họ … họ đưa bà nội đi rồi… Càng nghe càng bức xúc, thế là ba chị Kim bảo vợ ôm chị bế vào nhà đến bên cạnh bà nội. Nhưng chỉ có một điều, khi mà ba chị Kim định nói rằng bà nội vẫn còn sống thì chiếc bông gòn ở mũi đã không còn bay