Truyện :
Số trang :
5
1
admin
2014-01-14 08:59:55
1349
2
Chuyển đến trang :
Sự thật về con ma trên gác

   Trên gác nhà tôi có ma hay không? Mời các bạn vào xem ngay câu chuyện này để biết rõ sự thật đó. Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật
   Khi chị đến được gần người đàn ông và chỉ cần vươn tay ra là chạm vào được người đàn ông đó thì đột nhiên cả khu chợ mất điện.
   Chị quờ quạng và gọi tên chồng trong đau khổ, tuyệt vọng. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không thể nào chắc chắn người đàn ông ấy còn sống hay đã chết. Có một điều gì đó thật kỳ lạ và thật bí ẩn. Mà nói chung, cuộc sống này luôn chứa đựng quá nhiều những điều bí ẩn và kỳ lạ, đó là bản chất của đời sống. Bởi thế, hàng tỷ cuốn sách được con người viết ra từ ngày có chữ viết đến giờ cũng hầu như chỉ để nói đến nhứng điều kỳ lạ và bí ẩn trong đời sống con người
   Câu chuyện tôi đang nói đến là về một người hàng xóm của tôi. Sau khi lấy vợ và có hai đứa con, người hàng xóm mắc bệnh tâm thần. Thi thoảng anh lại bỏ nhà đi lang thang. Có những chuyến đi, anh nhớ nhà và vẫn tìm được đường về. Nhưng có những chuyến đi anh không nhớ được. Vì thế gia đình phải đi tìm anh. Người nhà đưa anh về và tìm cách không cho anh đi ra khỏi nhà. Có lúc bệnh anh nặng quá, gia đình phải xích anh lại.
   Nhưng có lúc anh như chẳng mắc bệnh gì. Anh hoàn toàn
khỏe mạnh và tham gia sinh hoạt với gia đình, với làng nước như trước kia. Những lúc đó, anh nói có một người thường đến rủ anh đi chơi. Người đó mặc bộ quần áo trắng, mặt trắng như sáp và giọng nói thì thầm như gió thoảng. Thế là anh bỏ nhà lang thang theo người đó.
   Anh còn kể có hôm người đó rủ anh về thăm nhà ông ta. Một ngôi nhà rất đẹp. Anh đã ngủ lại nhà ông ấy. Nhưng sáng hôm sau người dân làng đó đi làm sớm, thấy anh đang nằm ngủ bên một ngôi mộ. Chuyện như anh kể, tôi đã đọc nhiều trong sách của một nhà văn Trung Quốc Bùi Tùng Linh rồi. Hồi đọc những sách ấy, tôi cũng chỉ nghĩ là chuyện bịa mà thôi. Nhưng đến khi nghe anh kể lại thì thấy có gì đó không bình thường.
   Nhưng tôi vẫn nghĩ do anh bị bệnh tâm thần nên mới thấy vậy. Vì người bị bệnh tâm thần sống trong một thế giới khác mà chúng ta không thể nào biết được và cũng không thể nào hình dung ra được. Bởi thế mà có lúc chúng ta thấy một người bị bệnh tâm thần một mình đứng ở gốc cây trò chuyện rôm rả như trò chuyện với một người bạn tâm đầu ý hợp dù xung quanh chẳng có ai. Hay người bệnh tâm thần có khả năng nhìn thấy những người mà người như chúng ta không thể nhìn thấy. Nhưng chắc chắn phải có một điều gì đó kỳ lạ mà chúng ta vẫn chỉ mới giải thích một cách thô thiển và ấu trĩ mà thôi.
   Rồi một ngày, người hàng xóm bị bệnh tâm thần ra đi và không thấy trở về. Gia đình cho người đi tìm nhiều lần nhưng đều không thấy. Phải ba năm sau, gia đình anh mới quyết định