Truyện :
Số trang :
12
1
admin
2013-04-20 12:05:26
1714
2
Chuyển đến trang :
Tàu muộn

   Và cô giật nảy mình. Một người đàn bà, ngồi bất động ở giường đối diện, mắt chăm chăm nhìn cô, làn da sứ trắng như càng thêm nhợt nhạt dưới ánh trăng lạnh trườn qua cửa sổ.
   ***
   - Anh về đi, tàu sắp chạy rồi.
   Nhiên thầm thì bên tai chồng, đôi môi tô màu hồng sen trượt nhẹ qua vành tai của anh, dừng lại nhấm nhá đầy cố ý ở chân tóc. Mùi CK Men ngọt và quyến rũ làm tê rần đầu lưỡi.
   - Anh không thích em đi về nhà ngoại, nhà đó âm u bí ẩn quá. Nhà gì chỉ toàn là đàn bà. Hết ngoại, đến các dì, đến má em, ai cũng luẩn quẩn không dứt đi nổi. Nhà cổ như viện bảo tàng trăm năm. Anh sợ em về lại líu ríu ở luôn!
   - Em chỉ ở 1 ngày, thuyết phục má chịu vào Sài gon với mình là đi về ngay. Anh đừng lo.
   Anh ôm xiết Nhiên rồi rời ra đột ngột:
   - Ôm thêm chút nữa là bắt em ở lại luôn. Cho trễ tàu!
   Vậy mà trễ tàu thật.
   Đoàn tàu sơn màu xanh - vàng cũ kĩ nằm trên sân ga Hòa Hưng hơn 1 tiếng đồng hồ sau vẫn chưa chịu rời đi. Hơi nóng ẩn bốc lên ngùn ngụt từ đường ray sắt ngổn ngang rác và chất thải...
   Nhiên bước hẳn vào khoang 4 giường mềm hạng nhất. Máy lạnh chạy rầm rì, mùi ẩm mốc bốc ra từ tấm drap màu cháo
lòng làm Nhiên co rúm người lại. Rút từ giỏ xách lọ nước hoa Taboo mẫu, cô cẩn thận xịt khắp xung quanh. Nhiên chọn mua hết nguyên toa 4 giường, chỉ để nằm 1 mình, không chung đụng với ai suốt 5 tiếng đồng hồ từ Sai gon ra đến Phan Thiết. Nhiên sợ sự chung đụng, sợ mùi mồ hôi, sợ những đôi mắt tò mò và áo quần nhếch nhác. Cô tạm hài lòng với không gian bé nhỏ ngột ngạt này.
   Chùng chình mãi rồi đoàn tàu cũng rùng rùng trở mình. Bánh sắt nghiến ken két xuống đường ray. Hồi còi rúc dài mệt mỏi.
   Nhiên trùm chiếc khăn lụa mềm mại bọc từng búp tóc xoăn, thoải mái gieo mình xuống chiếc gối cũng bằng lụa mang theo từ nhà, nhắm nghiền mắt, thở dài nhẹ nhõm: bắt đầu trễ 1 tiếng đồng hồ, nửa đêm mới đến Phan. Thiệt là khó chịu với ngành dịch vụ già cỗi này...
   Và cô chìm ngay vào giấc ngủ lắc lư bồng bềnh trong âm thanh sầm sập như sấm rền đều đặn.
   Nửa đêm. Nhiên bất chợt giật mình tỉnh giấc, người nóng hầm hập bên trong gian hộp sắt. Mồ hôi luồn lạnh ngắt dọc sống lưng. Thần kinh của cô ngột ngạt như có ai đang dòm chòng chọc vào mặt. Và cô giật nảy mình. Một người đàn bà, ngồi bất động ở giường đối diện, mắt chăm chăm nhìn cô, làn da sứ trắng như càng thêm nhợt nhạt dưới ánh trăng lạnh trườn qua cửa sổ.
   Cô nghĩ thật nhanh, ai đã cho bà ta lên toa riêng của mình, mình mua nguyên toa rồi mà.