Truyện :
Số trang :
9
3
admin
2015-10-12 08:10:24
2136
4
Chuyển đến trang :
thế chỗ và gánh lấy cái oán hận khổ đau của họ, điều thứ hai chỉ đơn giản là họ quá lầm đường lỡ bước, nên cái việc hãm hại người sống chỉ là cái sự trả thù đời của họ mà thôi. Vậy liệu có cách nào hóa giải hay như giúp đỡ họ được không? theo như tôi biết thì có cách thường làm của người sống đó là cầu kinh siêu độ cho họ, tuy nhiên, cáo cái cách cuối cùng và cũng là cái cách tồi tệ nhất đó là tìm cách đánh tan hồn phách của họ, và tôi thực sự đả đảo cái cách cuối cùng này. Thật đáng buồn khi mà người sống bây giờ cứ động một tẹo là đòi đánh tan hồn phách của người cõi âm, như vậy là thất đức lắm, tội rất nặng là đằng khác. Nói đến đây chắc các bạn cũng nghĩ là tôi chỉ ngồi ba hoa bốc phét thôi đúng không nào? Nếu quả thật như vật thì tôi xin mạn phép hỏi các bạn một câu, có bao giờ bạn thấy kì lạ khi mà tại mỗi đoạn đường từng có người chết do tại nạn giao thông thì y như rằng những năm sau đó đều có người chết tại đúng vị trí đó hay không? có bao giờ bạn thấy kì lạ khi mà có người chết đuối ngay tại một hồ nước, hay đoạn sông có người chết đuối từ trước? mà những người may mắn thoát chết đuối đều nói rằng họ có cảm giác như có ai đó kéo chân họ. Vậy tôi hỏi bạn liệu đó có là sự thực hay họ chỉ đơn thuần dọa nạt những người sống thế thôi? Nói lảm nhảm cũng đã nhiều, bây giờ tôi xin được vào câu chuyện chính do chị Kim kể và chị cũng chính là người từng trải. Phải chăng tôi chỉ muốn các bạn có một chút hiểu biết trước khi tôi đi vào câu chuyện dưới đây mà thôi. Chị Kim có kể với tôi rằng nhà chị có mở một cửa hàng tạp hóa ở
thành phố Đà Lạt, sau này làm ăn được, chị mở thêm một tiệm nữa. Hàng hóa thường thường bán hết rất nhanh, thế nên chị thường đích thân một mình chạy qua một tỉnh lẻ gần nhà để chọn hàng và mua thêm đồ. Chị Kim nhớ rõ ràng đó là một con đường đất vắng lặng như tờ, hai bên toàn là ruộng và thỉnh thoảng ven đường có một hoặc hai cái cây tỏa bóng mát. Lúc đó chị Kim mới vừa có tầm đôi mươi, vì gia cảnh khó khăn, nên chị đành bỏ ngang việc học hành, phụ giúp ba má ở tiệm tạp hóa đồng thời cũng là để nuôi mấy đứa em ăn học nên người. Chị Kim nhớ như in cái trưa hè nóng nực hôm đó, chị phải lái chiếc wave một thân một mình đi xuống tận nhà máy bia để làm đơn đặt hàng. Trên đường đi thì không sao, nhưng trên đường về thì chị gần như đã cạn kiệt sức lực với cái nóng như thiêu như đốt của trưa hè nắng nóng nực. Chị Kim đang đi thì bỗng chị nhìn thấy từ phía trước có một cô gái trẻ tuổi mặc áo dài trắng đang đứng vẫy tay như ra hiệu xin đi nhờ xe. Chị Kim nghĩ trong đầu rằng con đường này vốn vắng vẻ thì làm gì có người nào qua lại hay như đứng ngay giữa con đường này mà xin đi nhờ xe cơ chứ. Chị Kim vốn là người dũng cảm, chị chẳng bao giờ sợ ma quỷ trên đời huống chi là người sống, chính vì cái lí do đó, mà chị ta quyết định dừng xe lại và hỏi coi người con gái kia cần gì. Cô gái kia thấy chị Kim dừng lại thì mừng rỡ, cô gái này mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tóc tai rối bời. Cô gái này mặt mỉm cười mừng rỡ, cô ta một tay lấy khăn mùi xoa thấm mồ hôi, miệng nói: -Cám ơn chị, may quá. Chị Kim Hỏi: