Truyện :
Số trang :
11
1
admin
2013-01-19 11:08:28
1588
2
Chuyển đến trang :
Thương Tiếc

   Quân và Thành là bạn học cùng lớp, cùng ở tại khu vực Ngã Tư Bảy Hiền. Và một điểm tương đồng nữa là cả hai cùng thi rớt Tú Tài 1! Lần cuối cùng hai người bạn gặp nhau là tại bữa tiệc tiển biệt Thành lên đường vào trung tâm tuyển mộ nhập ngũ số 3 để chờ ngày ra Đồng Đế, Nha Trang! Còn Quân thì tình nguyện đi Biệt Động Quân và cũng đang chờ ngày được gọi ra Dục Mỹ để được huấn luyện!
   Thấm thoát đã 4 năm trôi qua! Gia đình Quân đã chuyển về Xóm Chiếu nên tin tức về Thành cũng bặt tăm! Đầu năm ngoái, trong một cuộc hành quân an ninh quanh vòng đai của đồn biên giới do tiểu đoàn của Quân trấn đóng! Quân đã đạp phải một trái mìn gia công của CS gài trên một con đường mòn trong rừng! Trực thăng tải Quân về bệnh viện quân đội tại Pleiku, và bác sĩ đã cắt đi nửa bàn chân trái của chàng!
   Sau hai tháng nằm ở bệnh viện và lo thủ tục giấy tờ! Quân được giải ngũ vì lý do tàn phế! Bây giờ Quân trở về nhà với danh nghĩa là một thương phế binh! Cũng may là chàng chỉ bị mất nửa bàn chân nên Quân vẫn có thể đi lại và làm việc được! Quân gặp lại một cô gái cùng xóm và sau một thời gian ngắn hai người lấy nhau! Bố mẹ chàng cũng khá giả nên mua cho vợ chồng Quân một căn nhà nhỏ và một chiếc xe Lam bốn bánh hiệu Dahashu cho chàng chạy tuyến đường Saigon-Biên Hòa để làm phương tiện sinh sống!
   Vì mới cưới nhau nên tài chánh trong gia đình vẫn còn eo hẹp! Quân thường cố chạy thêm tài để kiếm thêm chút đỉnh! Nhiều lúc đã 7 giờ tối rồi mà Quân vẫn ráng chạy đón khách dọc đường từ Saigòn về Biên Hòa! Xong lại từ đó chạy về lại Saigon để về nhà mình! Trên tuyến đường về này, nhiều khi chỉ có một vài người hành khách, có khi phải chạy xe không về nhà! Thời buổi khó khăn nên phải chật vật, bon chen mới kiếm đủ tiền để sống! Hơn nữa vợ chàng lại đã có thai được gần hai tháng rồi!
   Một đêm thứ Bảy trên đường trở lại Saigon, trời mưa hơi lớn và xe rổng không chẳng có một người khách nào! Khi vừa qua khỏi Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa khoảng 500 thước, Quân thấy một người lính trùm poncho, đứng ngoắc xe! Ghé xe vào sát lề, Quân hỏi:
   _ Anh đi đâu ?
   _ Cho tôi về Ngã Tư Bảy Hiền!
   Nghe tiếng nói hơi quen quen, nhưng trời tối lại thêm mưa khá lớn nên Quân không chú ý lắm đến người lính nàỵ
   _ Xe tôi chỉ về tới bến ngay Cầu Xa Cảng thôi ! Có đi thì lên ?
   _ Cũng được !
   Người lính leo lên xe ngồi chẳng nói thêm tiếng nào suốt quảng đường còn lại! Khi đến bến, anh ta đưa tờ 100 đồng mới tinh qua cửa sổ sau lưng tài xế rồi xuống xe đi mất dạng! Quân nhét tiền vào túi rồi lái xe về nhà! Sáng sau trước khi đi chạy