Truyện :
Số trang :
24
1
admin
2011-08-09 01:02:21
2026
2
Chuyển đến trang :
Tình ma

   Rời nhà ở chợ Xóm Củi vào lúc hai giờ chiều, Lan và Châu trấn an người nhà:
   - Tuy có hơi trễ, nhưng tụi con sẽ về tới Gò Công trước khi trời tối, hoặc trễ lắm là lúc bảy giờ, khi ấy còn sớm chán!
   Bà Trâm vẫn không yên tâm lắm:
   - Sao không để mai hãy đi có rộng thời giờ, đường sớm dễ đi hơn. Con Lan này nó lái xe tao ớn lắm. Con gái mà lái xe hơi còn ẩu hơn đàn ông!
   Lan biết mẹ cưng mình nhất nhà, nên bị rầy mà lại phá lên cười:
   - Có lái như vậy cánh đàn ông mới sợ mà tránh đường cho mình đi chứ mẹ! Ai như con Châu này, hễ thấy xe ngược chiều là run lên như thằn lằn đứt đuôi!
   Bà Trâm lại khen Châu:
   - Tao chịu con Châu lái xe hơn. Con gái phải đằm thắm như vậy mới phải!
   Lan nhéo bạn một cái đau điếng:
   - Mày phải là con của mẹ tao thì mới đúng!
   Vừa nói Lan vừa nhấn ga chiếc xe vọt lên nhanh khiến bà Trâm hết hồn:
   - Con quỷ, mày lái xe kiểu gì vậy chứ!
   Nhưng xe của hai cô đã vọt xa cả trăm mét rồi. Họ hướng qua cầu Mới, theo quốc lộ 50 đi về phía cầu Ông Thìn. Châu hỏi:
   - Sao không đi đường Mỹ Thọ, xa hơn nhưng khỏi qua phà. Tao sợ cái phà gì đó quá, lâu như... như bà già đi âm phủ!
   - Phà Mỹ Lợi. Cái phà chỉ qua con sông có vài trăm mét mà đi lâu còn hơn là đi tới Vũng Tàu! Nhưng được cái là đi ngả này tao quen hơn, với lại nó vui mắt hơn với cảnh trí hai bên đường.
   Mà qua phà cũng là mết hết ưu khuyết điểm của nhau, nên trong những chuyến đi chơi họ ăn ý nhau trong mọi tình huống. Như chuyến đi này là về thăm nhà ngoại của Lan, với ý định ở lại Gò Công chơi đến hơn một tuần, vậy mà Châu cũng tình nguyện đi theo và còn hứa hẹn với nhau sẽ có những ngày nghỉ ở quê vui tới bến!
   Qua khỏi cầu Ông Thìn, vừa vào thị trấn Cần Giuộc, Châu nhắc:
   - Mình ghé qua chùa Tôn Thạnh đi, chuyến rồi mình về không kịp ghé!
   Lan nhìn đồng hồ rồi nói:
   - Trễ giờ rồi. Để chuyến lên tao hứa là sẽ ghé để mày thăm cụ Đồ Chiểu!
   - Mày nói đúng, tao hứa với mẹ tao là tìm hiểu thân thế của cụ Đồ ở ngôi chùa này, về kể cho bà nghe. Bà là tín đồ của thơ lục Vân Tiên đó!
   Lan ôm miệng cười:
   - Nhìn mày cũng giống Kiều Nguyệt Nga lắm!
   Hai người cứ cười đùa với nhau suốt đoạn đường, nên chẳng