Truyện :
Số trang :
23
3
admin
2011-08-11 05:04:00
2148
4
Chuyển đến trang :
vội xua tay:
   - Không sao, hổng có máu dâu, chỉ đau vì... vì...
   Ngọc Nga nhanh nhảu vén ngay ống quần của bạn lên, vừa tía lia:
   - Coi vết thương sâu cạn thế nào đây?
   Đúng như Hạnh Dung nói, chỉ là một vết bầm trên ống chân, chứ không có chảy máu. Hạnh Dung mắc cỡ vội kéo ngay ống quần xuống, càu nhàu:
   - Con này... bộ muốn tao khoe...
   Hiểu ý của bạn, Ngọc Nga đang lo mà cũng phải bật cười:
   - Mày sợ phải khoe cặp ống sậy của mày hả?
   Anh chàng kia cũng phải bật cười theo, vừa thở phào nhẹ nhõm. Điều ấy lại khiến Ngọc Nga nổi xung thiên:
   - Đụng người ta gần chết sung sướng lắm sao mà còn cười?
   Hạnh Dung lại phải biện hộ giùm anh chàng:
   - Tại tao băng qua đường không ngó nên đâm vào xe người ta mà. Cho tôi xin lỗi...
   Ngọc Nga quay qua bạn mình tru tréo lên:
   - Con nhỏ này điên rồi chắc! Ai lại xin lỗi người đụng mình gần chết!
   Dung phải bước đi mấy bước để cho Nga nhìn thấy, vừa nói:
   - Chết đâu mà chết! Tao còn đủ sức lái Mobilet đưa mày đi mấy chục cây số cho coi!
   Anh chàng hạ giọng từ tốn:
   - Dẫu sao cô cũng để tôi đưa tới bác sĩ gần đây coi lại vết
thương. Rồi có gì tôi sẽ lo...
   Hạnh Dung sợ Ngọc Nga lại làm lôi thôi, nên vội nói:
   - Không sao thật mà. Chỉ vì mất thăng bằng nên tôi bị ngã, cũng may... không đụng đâu hết.
   Ngọc Nga đâu để yên:
   - Phải đưa nó đi bệnh viện ngay, không nói năng lôi thôi gì hết!
   Hạnh Dung bấy giờ mới nghiêm giọng:
   - Làm gì phải đi bệnh viện, tao xức dầu một chút là xong thôi.
   Anh chàng nghe vậy vội đứng ngay dậy và phóng đi. Ngọc Nga la lớn:
   - Tính chuồn hả, anh kia?
   Anh ta quay lại nói nhanh:
   - Chuồn đi mua dầu xoa!
   Lát sau anh ta trở lại với lọ dầu nóng trên tay, đưa cho Hạnh Dung:
   - Cô xoa lên vết thương. Còn thuốc này để uống cho tan máu bầm. Còn hộp này là... kẹo the của Pháp, tặng cô này để cô... chửi cho âm thanh lớn hơn!
   Vừa nói, anh ta vừa lấy ra tấm danh thiếp đưa cho Dung:
   - Đây là tên và địa chỉ của tôi, có gì các cô cứ gọi, tôi sẽ có trách nhiệm...
   Sợ Ngọc Nga lại gấu ó, nên Hạnh Dung chụp lấy tấm danh thiếp rồi cầm chặt trong tay, vừa nói với anh chàng:
   - Được rồi, anh cứ đi đi, không sao đâu!