Truyện :
Số trang :
18
3
admin
2011-08-11 05:05:38
2427
4
Chuyển đến trang :
   - Bà ngoại của Giáng Hương là ai vậy con? Có phải con Giáng Hương bạn hồi đó của con không vậy?
   Hạnh Dung giật thót tim, cô chẳng trả lời mẹ mà giằng lấy ống nghe áp vào tai. Nữa phút sau cô buông ống nghe xuống, lo lắng:
   - Bà ngoại của Giáng Hương đang hấp hối. Con Ngọc Nga vừa báo tin cho con.
   - Lâu nay con có ghé thăm bà không? Sao con Giáng Hương không thấy sang đây chơi vậy?
   Dung thẫn thờ:
   - Giáng Hương chết rồi.
   Bà Hồng hốt hoảng:
   - Chết khi nào?
   - Gần cả năm rồi. Chết bên Pháp khi đi du học bên ấy.
   Dung hấp tấp đi ra, bà Hồng căn dặn:
   - Con qua thăm rồi có gì báo tin cho mẹ, mẹ cũng sang đó nữa.
   Dung chạy nhanh qua thẳng đó, bởi Ngọc Nga dặn không cần ghé đón nó. Vừa sang tới cổng nhà Giáng Hương đã thấy Nga đứng chờ sẵn:
   - Không biết sao bà ngoại Hương nhớ số điện thoại nhà tao, và nhờ người giúp việc gọi giùm.
   - Bà ra sao rồi?
   - Nằm thiêm thiếp, tao vào thăm bà biết nhưng không mở mắt ra, chỉ hỏi tên mày thôi.
   - Hỏi sao?
   Hạnh Dung bước nhanh vào, cô vừa xuất hiện thì bà cụ đã lên tiếng ngay:
   - Hạnh Dung phải không?
   - Dạ, con đây ngoại.
   Bà nhướng mắt lên nhìn, thấy Ngọc Nga, bà nói rất khẽ:
   - Nói nó ra ngoài một lát, bà có chuyện này muốn nói riêng với cháu!
   Hạnh Dung phải nói khéo với bạn:
   - Bà ngoại không chịu được hơi thở của đông người. Mày ra ngoài một lát đi rồi vào sau.
   Ngọc Nga không hài lòng lắm, nhưng cũng phải bước ra. Lúc này bà cụ bỗng cầm tay Dung, thều thào:
   - Nó... gửi cái này... cho con!
   - Ai gởi bà ngoại?
   - Thằng... Phi!
   Hạnh Dung tưởng mình nghe lầm:
   - Ngoại nói ai?
   - Thằng Phi...
   - Ngoại, anh Phi đã...
   Giọng bà cụ càng khó nghe hơn:
   - Nó... chết... nhưng nó vẫn...
   Bà khó khăn lắm mới lấy được một vật gì đó từ dưới gối ra, đưa cho Hạnh Dung:
   - Cái này gửi cho con.