Truyện :
Số trang :
6
3
admin
2015-03-02 06:54:48
2884
4
Chuyển đến trang :
này, chỉ mình cậu mợ và các em họ em biết chả nói với ra và cũng chả nói với các cậu còn lại. Vì vẫn gọi là bằng mặt nhưng không bằng lòng mà nên chả kể lể gì cả.
   cậu hai nhà em khác hẳn cậu cả và cậu út. Chơi lô đề cờ bạc suốt ngày. Nhân có chuyện mợ em nghe phong phanh là cậu em làm mất số tièn khá lớn. Mợ em mới đi gọi hồn bà ngoại em để hỏi tìn hình xem thế nào. Ối làng ơi, bà em lên, nghe giọng bà em mà em choáng váng. Nói thêm đoạn này là chỉ có mơi em và em họ em đi gọi hồn. Em họ em năm nay 22, nó tò mò nên dùng đt ghi âm cuộc gọi hồn. Em nghe lại mà em choáng váng. Em kể thêm đoạn này đó là: khi con Cọp nhà em dc 2 tháng, vì Cọp nhà em từ lúc lọt lòng mẹ đã lười ăn nên cháu hay ti ít 1 ít một, nghĩa là đương nhiên ăn ngủ nghỉ cũng khác với các bé khácm gnhiax là mẹ cháu thức đêm là chuyện bình thường. HÔm đó khoảng 2h sáng, trời nóng, em hé cửa sổ cho thoáng. tự nhiên em nhìn thấy có bóng trắng trắng ở cửa sổ nhưng không nhìn thấy mặt. Chỉ nhìn thấy bóng trắng trắng. Em sợ ma nhưng em lại tò mò. Em căng mắt nhìn. 1 lúc em thấy nghe văng vẳng như là gọi tên em đúng 3 lần. Nhìn thì gần mà nghe âm thanh thì xa. Em ra bật đèn ngoài cửa sổ mà không nhìn thấy gì. Em bảo thôi đóng xừ cửa vào ngủ cho ngon chứ sợ ma lắm. Mọi khi ngủ còn có chòng em ngủ cùng, từ lúc đẻ xong em bị cách li, có mỗi 2 mẹ con ngủ với nhau. Cọp thì bé xíu chả biết gì nên em cũng sợ. HÔm sau em kể cho mẹ em nghe. Mẹ em bảo mày mệt quá thành ra nghĩ vớ vẩn, có khi con mèo
đen nhà bà bên cạnh nó mò sang, đêm nào nó chả sang cào cửa nhà mình. Em cũng cho là phải và quên luôn vụ đó. Cho đến khi em nghe file ghi âm của em họ em, ghi âm cuộc gọi hồn thì ối làng nc ôi, tý em ngất xỉu. Giọng nói đầu tiên mà bà em nói là Thanh đấy hả con? Thanh là tên mợ em. Ối làng ơi, đúng giọng mà em nghe khi em nhìn thấy bóng trắng trắng. hic hic. Mẹ em thì sợ xanh mặt. sau lần đó mẹ em bắt em và con Cọp nhà em xuống ngủ với em mẹ ở cái phòng mà trước đây em và Cọp ngủ. huuuuuuuuuuuu.
   Em cũng nói luôn em là người cứng vía. Vì đi đâu xem bói cũng không được. Em toàn ngồi chầu rìa thôi. Nên em có được rủ đi xem bói ở đâu thì các thầy nhìn ngày tháng năm sinh của em xong thì lắc đầu bảo không xem đc. Có lần em nghe loáng thoáng 1 cô bói bảo với bạn em là cô kia cứng vía, quan âm kô cho xem. Em thì em cũng chả hiểu gì và cũng chả nghĩ ngợi gì. Nên khi em biết gặp hồn bà ngoại em là em thấy lạ lắm. Bà chỉ đứng ngoài, không vào nhà. Chắc tại em cứng vía nên bà không vào tận nơi dc, mà em cũng chả mơ màng gì về bà cả. Lúc còn sống, bà ngoại em mong dc nhìn chắt, bà em mong mỏi em nhất là vì em lớn nhưng lấy chồng muộn. Thế nên sau nhiều biến cố xảy ra, đến giờ em tin về thế giới kia lắm.
   HIc, em kể tiếp.
   Sau khi bà em lên, bà hỏi tên từng con từng cháu của bà, hỏi đến cả thằng từng thằng cháu rể của bà. Bà em còn bảo là hôm trước mẹ về các con có biết không. Mợ em choáng váng. Vì ở