Truyện :
Số trang :
13
1
admin
2014-01-14 09:02:26
1346
2
Chuyển đến trang :
Tự sát vì yêu

    “Kínnh Koong! Ầm ẦM” -tiếng bấm chuông và tiếng rõ cửa – Sau đó là giọng nói của Tín vọng vào: “Linh ơi!”
   Trong phòng khách Linh đang ngồi ngấm nghía một bình rượu quý, nhận ra tiếng của Tín cô nói vọng ra: “ Vào đi! Còn xa lạ gì nữa đâu mà bấm chuông với rõ cửa nữa!”
   Tín cũng tự động mở cửa vào nhà, bước vào phòng khách trách móc Linh: “ Đến nhà người khác rõ cửa bấm chuông là chuyện tế nhị lịch sự, còn Linh khách đến nhà mà không ra đón đúng là không biết khách sáo gì hết!'”
   Linh đáp: “ Còn lạ kỳ quặc gì bạn Tín Trư Bát Giới nhà ta nữa đâu mà khách với sáo! Lúc nào đến đây bạn Tín Trư nhà ta cũng tự nhiên như ở nhà”
   Tín liền phân bua: “ Thì lúc đó Linh chẵng nói là cứ tự nhiên như ở nhà còn gì, mà khách tới nhà không bánh cũng trà! Sao mà cứ ngồi đó mà lèm bèm khách hòai vậy?”
   Linh ngước mắt lên nhìn Tín và nói: “ Bánh thì không có, trà cũng không luôn! Có cái này nè uống không được thì uống?” Linh đưa ra một bình rượu thủy tinh rất đẹp, bên trong bình rựơu được ngâm những con rắn rết ếch chuột đu thứ côn trùng bò sát cùng với các lọai thuốc quý hiếm.
   Tín ngồi xuống kế bên Linh và nhìn ngắm những con côn trùng bò sát được ngâm trong rượu, Tín hỏi Linh: “ở đâu ra vậy?”
   Linh đáp: “ Là của ông nội bên Đài Loan gửi qua cho Daddy đó! Mà Daddy đi công tác rồi!”
   Tín lại thắc mắc: “ Vậy mẹ Linh đâu rồi?”
   Linh đáp: “ đi ra Phú Quốc mua nước mấm rồi! Thôi đừng có đánh trống lãng dam' uống hông?”
   Tín sợ Linh nghĩ mình nhát gan( nhưng thật sự là nhát gan thiệt), nên mạnh dạng cầm chai rượu lên mở nút chai ra và nói lớn: “Da1m sao không? Coi nè!” Tín tu ừng ực một hơi gần một phần tư bình rượu mà vẫn bình thường đặt bình rượu xuống bàn rồi bất tĩnh ngã vào người Linh.
   ~~~~~~~~~~69~~~~~~~~~~
   Đầu Tín vô cùng đau nhức, con mắt mơ màng của cậu cố mở ra, Linh với hình hài mảnh mai mặc cái áo sơmi trắng bỏ thùng, quần tay xanh trong rất xinh xắn và lịch sự. Linh cuối người xuống nhìn Tin. Tín thấy rõ gương mặt xinh đẹp được bao quanh bởi kiểu tóc ngắn đen óng chấm cổ và mái ngố. Linh dịu dàng hỏi: “ Cậu tỉnh rồi à?”
   Nhìn thấy Linh mặc đồng phục Tín nhớ ra một chuyện gì đó vô cùng quan trọng, liền bật người dậy và la lên: “ Thôi chết rồi! Trưa nay phải đi học phụ đạo nữa, tuần này Tín đã cúp hết 3 ngày rùi, nếu còn cúp nữa chắc sẽ bị mời phụ huynh đó!” Tín liền nhanh như chớp nắm tay Linh kéo đi. Nhin bộ dạng Tín lúc này không giống một người say rượu tí nào. Vừa nắm tay Linh kéo đi Tín vừa hối: “ Mau lên! Thà đi trể còn hơn để bị mời phụ huynh!”