Truyện :
Số trang :
4
1
admin
2013-12-03 09:34:10
1438
2
Chuyển đến trang :
Vết máu

   Câu chuyện thật sau đây do chính thầy giáo dạy trung học của tôi kể lại:
   Khoảng năm 1900, lúc đó đang vào thời kỳ cuộc chiến Thế Giới Thứ Hai, không ít những người trai trẻ đã xin vào nhà dòng tu học để trở thành Cha xứ. Họ chú tâm đến cuộc sống dâng hiến vì Ðạo để tránh bị bắt lính. Ông nội của thầy tôi, (tạm gọi ông ấy là Jonh) sống tại Anh Quốc, quyết định chọn con đường tu hành trong khi tuổi mới 13. Ông ta chỉ nghe người ta nói một chút ít về sự chết ***c và đổ máu trên chiến trường vì vậy mà ông muốn tham gia vào nhà dòng để trốn tránh những cảnh tan thương đẫm máu này... nhưng nó đã theo ông ta đến tận nơi thờ phụng linh thiên nhất...
   Năm thứ hai tại tu viện, John chứng kiến một sự việc rất là thảm thương.
   Vào một buổi sáng tinh sương, khi cảnh vật còn im lìm trong giấc ngủ thì người ta nghe một tiếng thét hãi hùng xé nát bầu không khí tĩnh mịch. Tất cả những người trong tu viện đều nhảy ra khỏi giường trong bộ đồ ngủ chạy đến nơi có tiếng thét vừa phát ra. Mọi đều tỏ vẻ ngơ ngác nhìn nhau nhưng không ai biết được việc gì đã xảy ra. Những tiếng chân thình thịch chạy trên sàn nhà nhưng khi đến trước một căn phòng cuối hành lang thì mọi tiếng động đều chợt tắt, lúc đó ai cũng đều đứng lặng yên trợn hai con mắt ra nhìn chăm chăm vào căn phòng. Chính
giữa căn phòng, một cái xác cứng đơ lạnh ngắt của một vị tu sĩ đã trú ngụ tại tu viện nhiều năm, đang dựa vào chân giường, hai cổ tay bị cắt nhiều lần bằng một miếng kiếng bể nằm gần đó. Máu của vị tu sĩ vẫy đầy khắp nơi và chảy tràn lan trên nền gạch giống như một tấm thảm màu đỏ thẫm.
   Tin về cái chết của vị tu sĩ trẻ tuổi này đã làm mọi người vô cùng bàng hoàng và sửng sốt vì họ chưa bao giờ nghe thấy một người sùng đạo nào lại có hành vi tội lỗi như vậy.
   Xác của vị tu sĩ được các vị Cha Xứ làm lễ an táng và chôn cất tại khu nghĩa địa nằm phía sau tu viện. Những đồ đạc và quần áo cá nhân khác của vị này được gửi về quê nhà cho gia đình.
   Khoảng vài tuần sau, có một vị tu sĩ khác được chuyển tiếp đến, chỉ vì đường xá xa xôi nên vị này đến tu viện thì trời đã về đêm. Sau khi hoàn tấc thủ tục xong, vị tu sĩ mới này được người hướng dẫn dẫn về phòng của mình. Vị tu sĩ mới trên vai mang ba lô tay cầm cặp sách đi theo người hướng dẫn qua những dãy hành lang dài loe loét những ánh đèn vàng làm tăng thêm vẻ huyền bí của tu viện. Ði một hồi đến cuối hàng lang của tầng lầu thứ 3 thì người hướng dẫn chỉ một cái phòng, căn phòng này cánh cửa chỉ mở hờ một nữa, trong khi những phòng khác đều đóng lại vì có người ở, riêng chỉ căn phòng này chưa có ai nên cửa chỉ khép hờ mà thôi. Vị hướng dẫn lấy tay đẩy cánh cửa vừa nói:
   - Ðây là phòng của anh. Xin mời vào.