1
admin
2011-09-16 10:06:10
8969
2
Chuyển đến trang :
Vụ án ngôi mộ cổ ở ngoại thành Bắc Kinh

   Quan Linh Phụng bước vội vã lên hè phố, hôm nay cô đến công ty trễ mất 10 phút. Cô bị lỡ chuyến xe buýt 7 giờ 45 hàng ngày ở trạm số 16 gần nhà. Bước vào văn phòng cô đã nghe thấy quản lý Trương reo lên mừng rỡ:
   - À! Quan tiểu thư đến rồi! Giám đốc cho tìm cô có chuyện cần gấp, bảo cô đến lên phòng gặp xếp ngay!
   Quan Linh Phụng đặt chiếc xắc trên mặt bàn của Trương quản lý đầu hơi cúi xuống hỏi nhỏ, giọng có vẻ lo âu.
   - Có chuyện gì vậy Trương quản lý?
   - Tôi không rõ, chỉ nghe Giám đốc truyền lệnh như vậy!
   Trương quản lý trả lời mà không ngẩng đầu lên, ông ta bận hí hoáy viết lên chồng hồ sơ.
   Quan Long Phụng cầm chiếc xắc quay trở lại bàn làm việc của mình. Cô kín đáo lấy hộp trang điểm liếc qua dung nhan, sửa lại mái tóc rồi đi về phía phòng giám đốc. Đến trước cửa phòng cô do dự một vài giây rồi gõ nhè nhẹ lên cánh cửa. Có tiếng nói từ trong phòng vang ra:
   - Mời vào!
   Quan Linh Phụng mở cửa bước vào. Cô thấy giám đốc công ty đang ngồi tiếp mấy người khách ở bộ sa lông cuối phòng. Thấy cô ông ta có vẻ vui mừng đưa tay vẫy:
   - Quan tiểu thư! Cô đến đây!
   Ông ta nhanh nhẩu giới thiệu:
   - Cô Quan! Đây là Dương tiến sĩ và phu nhân từ Hoa Kỳ về Bắc Kinh thăm quê hương! Còn đây là cô Quan tốt nghiệp khoa sử tại Đại học đường Bắc Kinh, có bằng hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp loại ưu hạng, thông qua hai ngoại ngữ Anh và Pháp văn. Chúng tôi hy vọng ông bà sẽ hài lòng khi làm việc với cô Quan!
   Quan Linh Phụng nở một nụ cười thật tươi, cúi đầu chào:
   - Rất hân hạnh được phục vụ Ông Dương tiến sĩ và phu nhân, cảm ơn giám đốc đã khen ngợi và giới thiệu ân cần.
   Dương tiến sĩ và phu nhân nhìn Quan Linh Phụng với ánh mắt đầy thiện cảm, ông bà tỏ ý hài lòng. Dương tiến sĩ khẽ hắng giọng rồi lên tiếng, giọng ông ta trầm ấm, cách nói chậm rãi từ tốn, tuy nhiên, ông ta nói tiếng Bắc Kinh hơi lơ lớ. Hình như ông ta xa quê hương từ rất lâu hoặc được sinh đẻ ở nước ngoài.
   - Chúng tôi muốn đi thăm lại quê hương và một số di tích lịch sử, mong rằng Quan tiểu thư sẽ vui lòng hướng dẫn, giúp đỡ chúng tôi.
   - Tôi sẽ cố gắng hết sức mình để phục vụ ông bà!
   Quan Linh Phụng vừa dứt lời, giám đốc công ty đã đỡ lời giúp nàng:
   - Dương tiến sĩ đã có nhã ý dành cho công ty chúng ta vinh dự phục vụ toàn bộ chuyến du lịch này. Công ty sẽ dành mọi phương tiện tốt nhất để phục vụ từ nơi ăn chốn ở, phương tiện đi lại, thông tin liên lạc. Mọi việc cô Quan sẽ thay mặt công ty để chăm sóc cho ông bà Dương. Tôi mong cô sẽ thay mặt công ty để