Truyện :
Số trang :
14
3
admin
2011-07-21 01:59:16
3135
4
Chuyển đến trang :
Ông cũng nhận ra cô Mabel, vốn sinh ra trong một gia đình nghèo túng điển hình, đơn giản là đang đắn đo trước danh tiết của mình.
    "Thưa cô yêu quý, mọi việc diễn ra như thể tôi đã yêu cô từ lâu lắm rồi và tôi không thể giữ kín tình cảm của tôi với cô mà không nói cho cô biết được. Nếu cô ngại đi ngoài phố bên cạnh tôi và tôi đánh giá cao sự dè dặt đó, sao chúng ta không thể hẹn gặp nhau ở một nơi nào đó ngoài thị trấn để không ai bắt gặp chúng ta được?".
    Đôi mắt Mabel lúc này đang ngắm vẻ tao nhã của chính cô, đôi giày bấm khuy, chân phải đung đưa làm đỏm. Hy vọng của Arthur càng tăng khiến ông càng sốt ruột khi ông dán mắt vào hai cổ chân mảnh mai, vào sự run rẩy của đôi gò má và sự bẽn lẽn trong nụ cười của cô gái.
    Cô gái ngước mắt nhìn tôi. "Thế chúng ta có thể gặp nhau ở nơi nào mà không bị phát hiện?". Cô giả vờ xấu hổ khi hỏi ông câu ấy.
    Arthur đã biết chỗ đó. Trước đây ông đã từng đến đấy. Sống giữa một cộng đồng nhỏ bé, sự bí mật đôi khi thật hữu ích để tiến hành công việc riêng tư thành công. Ông kể với Mabel về địa điểm ấy bằng giọng nói mơ mộng và cô đồng ý gặp ông tối hôm sau.
    Đây đúng là địa điểm thơ mộng, lý tưởng cho những người yêu nhau, bên cạnh một chiếc cầu bắc ngang con suối chảy yên bình. Arthur đến trước và người tình mới không để ông phải đợi lâu. Niềm vui của ông được trọn vẹn ngay khi ông nhìn thấy cô gái qua cầu. Trước nay không mấy ai đi bộ qua đây, ngay cả vào những đêm hè mát mẻ này. Họ gặp nhau nhiều lần, hôn nhau, làm tình mà không phải lo lắng bị quấy rầy.
    Một tối Mabel đến muộn, Arthur mỗi lúc một sốt ruột, liên tục nhìn lên cây cầu chập chờn ánh đèn pha ô tô. Chuyện gì xảy ra nhỉ? Có lẽ cô cố tình bắt ông chờ để khiến ông hăng hái hơn. Có lẽ cô không đến được tối nay? Vừa lúc ông định đi về thì thấy bóng cô vội vã băng qua cầu.
    Chợt nghĩ hay là cho cô một bài học, ông nấp sau một gốc cây chờ đến tận khi cô tới chỗ hẹn hò quen thuộc, ông mới nhẹ nhàng lại gần và đột ngột ôm gọn eo lưng thon thả của cô gái.
    Arthur chợt rùng mình. Dường như cô đã tan ra thành hư vô, đúng lúc đó cô quay mặt về phía ông. Kinh khủng quá, kinh khủng không tài nào tả được. Thay vì gương mặt vui cười xinh đẹp, đôi mắt nhí nhảnh, đôi má hồng của Mabel, ông nhìn thấy gương mặt đã chết của vợ ông trắng bệch như phấn, đôi mắt đờ đẫn đầy tử khí đang đe dọa ông làm ông hoảng hốt sợ hãi. Ông nhảy bật trở lại, thét lên khiếp đảm.