Truyện :
Số trang :
7
3
admin
2014-05-11 06:10:12
1942
4
Chuyển đến trang :
của mình vào giường rồi ra ngoài tìm thêm củi. Lúc quay về ông thấy Carney ngồi ở máy, nét mặt nghiêm trọng.
   -Steve.
   Người bệnh lặng lẽ nói,
   -Steve, tôi nghĩ là tôi sắp chết. Nhưng Steve này.
   Carney năn nỉ với cặp mắt nóng ran,
   -Đừng chôn tôi cho đến khi nào anh thật chắc chắn là tôi đã chết nha. Có thể đó chỉ là một cơn hôn mê thôi.
   Ông thở hổn hễn.
   –Đừng , Steve, đừng chôn sống tôi.
   Tiếng ông nhỏ dần thành tiếng thì thào.
   Cặp mắt và giọng nói đầy đau khổ cũa Estelow là một lời hứa hùng hồn rồi.
   Những chuyện xãy ra vào các ngày kế tiếp được Estelow trung thành ghi lại trong nhật ký từng giai đoạn một. Tối hôm đó lúc ông đang nấu một chút canh hầm với miếng thịt nhím cuối cùng thì người bạn bệnh hoạn chổi dậy, bò tới chỗ ngồi ở bàn và chết tại đó. Thử bằng cách nghe tiếng mạch và hơi thở, Estelow biết Carney đã chết thật sự.
   Sự kiện máu đông đặc cho người còn sống với trái tim đau khổ chứng cứ chắc chắn là bạn mình đã chết để lo liệu việc chôn cất. Dùng một cái xuổng nung nóng ông đào một lổ huyệt ở một đụn tuyết cao. Đặt xác vào, đọc vài lời cầu nguyện rồi đùa tuyết xuống. Ông trải qua một đêm đầy những mộng mị khủng khiếp. Trong đêm ông thức giấc một lần và nghe lạnh
thấu tim mà ông cho là do việc mình bị xuất mồ hôi mà ra.
   Buổi sáng ông trèo xuống giường và ra khều cho lửa lên thì thấy Charles Carney ngồi ở bàn, bất động, câm nín, mắt mở trửng trừng…
   Suốt ngày hôm đó óc ông cô đọng trong một nỗi sợ hãi và nghi ngờ khủng khiếp. Estelow để nguyên xác chết không động đến trong khi ông lặn lội giữa những đợt bảo lốc bên ngoài để tìm thức ăn. Đêm xuống, vận dụng hết sức mạnh tinh thần để giữ cho mình tỉnh táo, ông đem xác Carney trở lại ngôi mộ đơn sơ đã đào. Trong túi xách của ông có một chai rượu nhỏ còn đầy. Ông uống hết trước khi lên giường.
   Việc bước ra phòng ngoài vào buổi sáng đòi hỏi ở ông một ý chí phi thường. Ông bước xuống giường và đứng run rẩy, lắc lư một phút trước khi có can đảm mở cửa bước ra phòng ngoài.
   Charles Carney lại ngồi đó tại bàn như hôm trước.
   “Tôi sẽ cố gắng giữ vững tinh thần tới giây phút cuối cùng.” Estelow viết trong nhật ký. “Nếu ông ta trở về nữa tôi biết sẽ phải làm gì.” Ông lại lặn lội trong rừng cây suốt ngày, lập luận điên dại với chính mình. Ông cho rằng mình bị ảo tưởng thị giác chứ chắc chắn không phải mình điên. Hay có lẽ đó chỉ là một cơn ác mộng?! Ông quay trở lại chòi, đẩy bật cửa ra.
   Charles Carney vẫn còn ngồi đó.
   Sau lần chôn cất thứ ba, tối hôm đó Estelow sợ không dám đi ngủ. Ông ngồi bên đây bàn đối diện với chiếc ghế trống bên kia bàn cố chống lại cơn buốn ngủ. Nhưng cuối cùng mệt mỏi quá