Truyện :
Số trang :
7
3
admin
2013-09-20 10:02:53
2618
4
Chuyển đến trang :
gì đặc biệt.
   Cô vẫn chào hỏi bình thường rồi ngỏ ý xin đi nhờ xe. Anh thấy Thương Huyền vẫn trẻ đẹp như ngày nào, đôi mắt vẫn trong veo như thế. Còn anh, sau chừng ấy năm lăn lộn ở xứ người, thời gian đã phủ một lớp bụi phong trần lên vẻ bề ngoài.
   Thấy Thương Huyền ngồi yên lặng nhìn xa xăm, anh chủ động lên tiếng:
   - Mấy năm qua em sống thế nào?
   - Em sống mà như không sống.
   Câu trả lời của cô đầy ẩn ý, phải chăng cô đang trách móc anh.
   - Anh xin lỗi. Chắc vì anh mà em đau khổ nhiều lắm.
   Lúc này cô mới quay sang nhìn anh hỏi:
   - Tại sao anh làm tan nát trái tim em?
   Nhật Nam bỗng giật mình. Hẳn là cô ấy vẫn chưa quên được.
   - Anh xin lỗi. Anh...Mà em định đi đâu?
   - Anh cứ đi đi. Khi nào đến nơi em sẽ bảo.
   Vừa đến nơi mà Thương Huyền bảo dừng, anh quay sang nhìn ra bên ngoài. Nhưng chẳng biết nơi nào mà sương khói mờ mịt, lại qua lớp kính xe, anh cũng không định hình được. Anh quay sang định hỏi Huyền thì đã thấy ghế bên cạnh trống không. Chắc cô đã im lặng xuống xe lúc anh mải nhìn ra ngoài.
   Chần chừ một lúc, Nhật Nam bước ra khỏi xe.
   Trước mặt anh là một cánh đồng hoa bồ công anh, hàng ngàn cánh hoa bay tan trong gió đưa anh trở về miền kí ức. Chuyện
cũ đã qua lâu rồi, anh cũng đã tìm được một tình yêu mới, kí ức xưa nhạt dần trong tâm trí anh. Vậy mà không hiểu tại sao khi đứng đây, tất cả những kỉ niệm cũ như ùa về.
   Anh nghe trong gió những âm thanh của ngày xưa dội về như oán than, như trách móc. Ngày ấy, anh vô tình quay bước đi, để lại nỗi đau cho một người con gái. Cô ấy đã yêu anh bằng cả trái tim mình. Ngày hôm nay trở về, anh bỗng thấy day dứt, xót xa.
   Đang miên man trong dòng kí ức thì anh chợt nhìn thấy một nấm mộ nhỏ bên đường. Mắt anh hoa lên khi thấy trên bia mộ là cái tên Đặng Thương Huyền được viết bằng máu tươi đang nhỏ từng giọt xuống đất. Đúng là máu thật, anh không nhầm.
   Hoảng sợ, anh bỏ chạy nhưng càng chạy càng không tìm ra lối thoát, anh cứ chạy, cứ chạy cho đến khi không còn biết gì nữa.
   Lúc tỉnh dậy anh thấy mình đang nằm trên giường bệnh, có người bắt gặp anh đang nằm thoi thóp trong rừng nên đã đưa anh vào viện.
   Ra viện, anh vội tìm đến nhà Thương Huyền.
   Trên bàn thờ khói hương nghi ngút, tấm di ảnh của Thương Huyền trông thật rạng rỡ, cô ấy cười tươi quá, đôi mắt nhìn sáng quá. Anh cứ như bị xoáy sâu vào đôi mắt ấy. Cắm nén hương nên bàn thờ Thương Huyền, anh chắp tay khấn vái mấy câu rồi trở ra nói chuyện với mẹ cô ấy.
   Bà gạt nước mắt kể cho anh nghe về cái chết của con gái.