Truyện :
Số trang :
7
5
admin
2013-09-20 10:02:53
2689
6
Chuyển đến trang :
   "Từ ngày anh đi nó cứ ngẩn ngơ như người mất hồn, công việc nó bỏ bê hết. Ngày nào nó cũng đi lang thang khắp xó xỉnh, có hôm đi đến đêm mới về. Tôi đưa nó đi gặp bác sĩ tâm lí nhưng cũng chẳng khá hơn, nó nói nó không sao. Tôi cũng nghĩ nó đi để giải tỏa rồi dần sẽ bình tâm trở lại.
   Thế rồi một hôm nó bảo đi tìm cánh đồng bồ công anh nào đó, mà quả thực làm gì có cánh đồng bồ công anh nào. Giá như hôm ấy tôi cản nó...Thế rồi...", giọng bà nghẹn lại, "công an đến nhà tôi thông báo là người ta phát hiện ra xác nó ở chân đồi, họ nói rằng nó đã tự tử".
   Nhật Nam chết lặng khi nghe những lời đó. Ngày hôm đó anh đã nói những lời tuyệt tình để cô ấy sẽ căm hận anh mà quên anh đi, vì cô ấy yêu anh quá. Không ngờ cô ấy lại tìm đến cái chết.
   Chính anh, là chính anh đã đẩy cô ấy đến với cái chết.
   Ngày hôm sau, Nam tìm đến mộ Thương Huyền, anh đặt lên đó những bông hoa hồng trắng. "Anh biết là em không thích hoa hồng đâu nhưng đến một bông hoa bồ công anh anh cũng không thể hái cho em. Anh xin lỗi. Anh không xứng với tình yêu của em. Hãy yên nghỉ em nhé".
   Những giọt nước mắt của anh nhỏ xuống nấm mồ lạnh lẽo.
   ***
   Một đêm khuya, Nhật Nam đang ngủ thì có tiếng gõ cửa làm cho tỉnh giấc. Tiếng gõ cửa ngày một dồn dập.
   Anh bước ra khỏi giường, khi anh mở cửa thì thấy Thương
Huyền đang đứng ngay trước mặt.
   Anh hoảng sợ cực độ nhưng không tài nào hét lên được, đôi chân cũng như bị chôn tại chỗ, không chạy nổi.
   Cô ấy đứng nhìn anh một lúc rồi biến mất.
   Rồi nhiều đêm sau đó, có đêm anh bất chợt tỉnh giấc thì thấy Thương Huyền đang ngồi ngay bên cạnh, cô ấy cứ trân trân nhìn anh, gương mặt không biểu cảm.
   Từ ngày về nước, không một đêm nào anh có một giấc ngủ yên ổn. Dần dần anh sinh ra chứng mộng du, cứ đi lang thang ngoài đường giữa đêm. Anh trông thấy Thương Huyền ở phía trước nhưng khi anh đến gần thì cô ấy lại tiến ra xa hơn. Có lần anh hoảng hồn, hoảng vía khi tỉnh dậy thấy mình vừa ngủ gục bên mộ Thương Huyền.
   Nhật Nam không phải là người mê tín nhưng với những chuyện kì lạ xảy ra quanh mình, anh bỗng thấy hoang mang.
   Anh đem những chuyện này kể với người bạn thân nhưng người bạn đó không tin mà còn cho rằng anh bị hoang tưởng. Người yêu của anh cũng mệt mỏi khi nhiều lúc anh cứ ngây người ra như bị ai cướp mất hồn.
   ***
   Một buổi chiều, Nhật Nam băng qua đường để đến chỗ người yêu đang đứng đợi.
   Đi đến nửa chừng, đôi chân anh như bị tê liệt, không sao bước tiếp được. Có một sức mạnh vô hình nào đó đang níu bước chân anh. Một chiếc ô tô lao tới, không kịp phanh. Nhật