Truyện :
Số trang :
12
3
admin
2011-07-21 09:46:11
2910
4
Chuyển đến trang :
    Chợt cụ thấy bên cạnh có hình nữ thần Tử Cô ghép bằng ruột cây quỳ còn dở dang, lại mắng:
    Lớn đầu mà còn như con nít!
    Cụ cầm hình nữ thần cho An xem và nói:
    Nó lo làm cái này nên để rượu sôi trào. Thấy công tử quá khen con gái tôi mà tôi cả thẹn!
    An ngắm hình và thấy mắt mày xiêm áo làm rất tinh xảo, bèn khen:
    Tuy giống như trò chơi trẻ con nhưng cũng cho thấy tiểu thư rất sáng dạ.
    Cô gái nhiều lần ra rót rượu, mỉm miệng cười tươi với An, không chút ngượng ngùng. An nhìn chăm chú, lòng bỗng dưng xao xuyến. Chợt nghe bà cụ gọi, ông lão bèn đi vào. An thấy không có ai, bảo cô gái:
    Nàng đẹp quá khiến tôi chao đảo cả thần hồn. Muốn nhờ mối lái, nhưng tôi sợ việc không thành, ý nàng thế nào?
    Cô gái lẳng lặng ôm hồ rượu tới bên lò, giả bộ không nghe gì cả. Hỏi mấy lần cô gái vẫn không đáp nên An đi đại vào buồng. Cô gái đứng phắt dậy, nghiêm mặt nói:
    Ông khùng này vào đây định làm gì?
    An quỳ xuống nài nỉ nàng đừng lớn tiếng. Cô gái đi nhanh tới cửa định ra ngoài. An vụt đứng lên chắn lối, ôm chầm lấy
nàng và hôn vào miệng, vào môi. Cô gái run rẩy gọi to lên, ông già vội vàng vào hỏi. An buông tay bước ra, vừa thẹn vừa sợ. Nhưng cô gái bình thản thưa với cha:
    Rượu lại sôi trào, nếu công tử đây không vào thì tiêu cả hồ rượu rồi.
    An nghe nói thế trong lòng mới yên, chàng càng yêu mến nàng, tâm hồn điên đảo, mất cả ý định ban nãy. Sau đó An giả vờ say rời chiếu rượu, cô gái cũng bỏ ra ngoài. Ông già trải chăn đệm xong, đóng cửa rồi ra nốt. An không ngủ được, trời chưa sáng đã gọi ông cụ từ biệt.
    Về đến nhà, An lập tức nhờ bạn bè thân tới nhà cô gái cầu hôn, nhưng mất cả ngày rồi trở về, chẳng tìm được nhà cô gái. An bèn sai người hầu thắng yên cương rồi tự tìm đường lên núi. Đến nơi chỉ thấy vách núi cao ngất, chẳng có xóm làng nào. Hỏi thăm các thôn xóm quanh đấy thì chẳng có ai họ Chương. An thất vọng ra về, bỏ cả ăn ngủ, từ đấy mắc chứng ngơ ngẩn, người nhà ép húp một ít cháo thì An nôn nao muốn mửa. Trong cơn mê sảng chàng cứ gọi tên Hoa Cô Tử, người nhà chẳng hiểu ra sao, đành suốt đêm đứng quanh quan sát, ý chừng sợ An lâm nguy. Một đêm, người canh một mỏi ngủ cả, An lờ mờ thấy có người động vào mình, hé mắt nhìn thì Hoa Cô Tử đứng ngay bên giường. Đột nhiên An cảm thấy tỉnh táo hẳn, nhìn