Truyện :
Số trang :
22
1
admin
2011-07-21 09:53:33
1748
2
Chuyển đến trang :
Bí Ẩn Trong Khách Sạn Thuỷ Tiên - Phần 2

   Ánh nắng chiều đã tắt trên mặt biển. Màn đêm vừa buông xuống. Phía xa ở chân trời mảnh trăng lưỡi liềm vắt ngang tròn như vành móng tay tỏa ánh sáng mờ mờ. Ðêm nay Thủy Tiên rủ đám bạn cùng ra biển chơi.
    Trước đây cô cùng Khải Trọng thường ra biển ngắm cảnh lúc hoàng hôn vừa tắt. Hải Thi đi bên cạnh hỏi Thủy Tiên:
    – Thật tra thì câu chuyện bác kể mình thấy có gì dính đến chuyện bạn gặp ma.
    Thủy Tiên ngồi xuống dốc một nắm cát quăng ra xa:
    – Có chứ? Chú Cón của mình cứ đòi lấy cái khách sạn này. Chú ấy bán mất cái biệt thư bà nội cho. Và cứ như thế ... bà không chịu nổi đã trở nên điên loạn.
    – Sau đó thì sao? Khải Trọng lên tiếng.
    – Sau đó thì ...
    Bỗng Thủy Tiên há hốc mồm nhìn sững, cô chỉ ra xa:
    – Các bạn có thấy gì không?
    Cả bọn giật mình ngẫng đầu lên nhìn theo tay Thủy Tiên, nhưng họ chẳng thấy gì cả. Dưới ánh tăng mờ ảo từng đợt sóng trắng vỗ ì ầm sủi bọt gầm lên vỗ vào bờ cát, rồi im lặng vô hình ... Ánh lân tinh lập lòe sáng lên làm Ly Ly sợ hải.
    Cô bỏ Hoàng Anh chạy đến bên Thủy Tiên, Khải Trọng sợ Thủy Tiên bệnh nên lo lắng:
    – Em làm sao vậy Thủy Tiên? Thôi ta trở về đi, ở đây lạnh lắm.
    Thủy Tiên dụi dụi đôi mắt. Cô không tin vào mắt mình nữa, vừa rồi cô thấy một đứa bé chập chờn trên sóng, nó vẫy vẫy cô, cô định thần lại thì nó đã biến mất.
    Thủy Tiên chợt nắm chặt tay Khải Trọng:
    – Anh Trọng có tin là trên đời này có ma không?
    – Anh không tin.
    – Hoàng Anh thế nào? Tại sao tôi lại gặp ma như thế này?
    – Thời đại bây giờ khoa học đã giải thích được nhiều cái tưởng chừng như huyền bí, ma quỷ, nhưng đứng trước một hiện tượng lạ ta cũng đừng xem thường. Khải Trọng chúng ta nên cẩn thận:
    – Anh nói đúng đó. Anh có dám cùng tôi bắt ma không?
    – Thôi tôi không dám gặp bà nội của Thủy Tiên đâu. Lỡ bà ấy ngỡ tôi là chú Cón thì toi ngay. Anh vì Thủy Tiên tôi thấy anh nên tìm hiểu kỹ vấn đề này thì đúng hơn!
    Thủy Tiên đi đầu dẫn đường mọi người trở về khách sạn. Chợt mọi người nghe tiếng trẻ con khóc ré lên trên hốc núi. Ly Ly sợ hãi chen vào giữa xô Hoàng Anh suýt té: