Truyện :
Số trang :
12
3
admin
2011-11-03 11:40:04
2367
4
Chuyển đến trang :
   - Chín lít thôi, cò con mà. Đợi tuần sau dồn con lô trượt.
   - Thứ bảy này đi chơi không?
   - OK, thích thì chiều, yêu thì cưới, yêu thì gật mà không yêu thì bật.
   - Hôm đó mày sẽ đóng vai “Bao” Thanh Thiên nhé?
   - Tất nhiên rồi, nhằm nhò gì ba cái chuyện lẻ tẻ, nhà giàu tiếc gì con lợn con. Mấy giờ?
   - Chiều, hai giờ.
   - Được. Sang nhà tao, tao chờ. Đến nơi cứ đẩy cổng mà vào nhé, tao không đóng đâu.
   - Có hai giả thiết trong trường hợp này. Một là mày dũng cảm vô song, hai là mày ngu tụt hạng. Dạo này có bao nhiêu chuyện ở cái khu đấy mà mày vẫn không kinh à? Vẫn còn mở cổng suốt trưa?
   - Kệ, lo quái gì. Biết đâu như thế lộc mới về? Mấy người xấu số lại phù hộ cho tao thì sao?
   Nói xong, Thuận cười hềnh hệch. Thằng này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, tôi nghĩ thầm. Dạo này khu phố nhà nó rất hay có chuyện. Toàn là người chết. Hồi mấy tháng trước, một gã nghiện được phát hiện ra trong khoảng trống giữa hai căn nhà, đang bốc mùi khủng khiếp sau 5 ngày mất tích. Cái xác không có đầu, bị chặt ra một cách vụng về bằng một vật dụng gia đình, báo chí nói vậy. Khoảng hơn một tháng sau, cũng có thể là chưa đầy một tháng, tôi không nhớ rõ lắm, một bé gái mới 12 tuổi mất tích. Sau gần một tuần ngự trên bản tin tìm trẻ lạc, cô bé được tìm
thấy, dựng đứng trong một thùng rác công cộng to đã bỏ đi từ lâu. Lại một cái xác không đầu nốt. Và thêm 2 vụ gần đây nữa, mất tích.
    *
    * *
   Hai giờ kém mười lăm.
   Tôi có thói quen đi sớm, bất kể đi học, đi chơi, hội họp hay hẹn hò. Thuận thì không, hắn thích ngủ nướng.
   Cổng nhà không đóng, như mọi lần, chỉ khép hờ. Tôi đẩy cửa bước vào. Cửa nhà đóng nhưng không khóa, tôi chưa thấy ai lại để nhà thế này trong khi đang ngủ bao giờ. Tôi mở cửa, bước vào.
   Thuận nằm ngay đó, trên ghế băng. Nó thường nằm vạ vật linh tinh trong nhà, ít khi lên phòng. Tôi cũng chưa biết phòng trên tầng 2 của hắn như thế nào, không biết có phải phòng ngủ không nữa, vì tôi thấy có bao giờ hắn ngủ ở đó đâu! Tôi lại gần hắn. Mùi rượu bay lên nồng nặc. Hắn hay uống mỗi khi vui, chỉ khi vui thôi, không giống với đa số người tìm rượu giải sầu. Hơi rượu nặng thế này, chắc là hắn đang say mèm. Một chân hắn ghếch lên cái bàn con thấp, một tay vắt lên thành ghế, cái mồm méo xệch đi, mắt nửa mở nửa nhắm. Tôi cười thầm, cúi xuống đưa tay vả nhẹ vài cái vào má hắn.
   - Ê, dậy! Say hả?
   - Gì thế? Mới có mười hai rưỡi…
   - Nhìn đồng hồ đi con trai, gần hai giờ rồi!