Truyện :
Số trang :
9
3
admin
2012-06-05 07:12:39
2442
4
Chuyển đến trang :
đang nhìn nàng chăm chắm. Và những lọn tóc khuôn lấy đôi gò má xanh xao.
   “Cháu lấy bộ tóc này. Bao nhiêu tiền vậy cụ?” – “Già bán lược. Không bán tóc. Tóc là để tặng”. Huyền sửng sốt nhìn chiếc lược sừng trong tay người bán hàng. Nó màu trắng và đơn giản như mọi chiếc lược khác. Bà cụ đã ra giá rất đắt. Nhưng Huyền mừng rỡ vì nàng được tặng cả một bộ tóc mềm mại. Nó còn đẹp hơn mái tóc trước đây của nàng.
   Huyền uống vội mấy viên thuốc và lên giường nằm. Nàng để nguyên bộ tóc. Nó vắt choàng lên người nàng như một chiếc chăn. Nàng hy vọng có nó, nàng sẽ ấm áp hơn trong tiết giá này.
   Nhưng Huyền cảm thấy rét. Bộ tóc giả lẽ ra rất ấm như nàng nghĩ, song làm cả bờ vai và sống lưng nàng lạnh buốt. Nàng không thể ngủ. Huyền mở choàng mắt. Nàng không nhìn thấy ai, nhưng lần này, nàng kinh sợ vì những bước chân gấp gáp. Nó lộn đi lộn lại và âm thanh đã dồn sát chiếc giường của nàng.
   Nàng cứng người trong bộ tóc và lớp chăn mỏng. Vài sợi tóc xòa xuống má nàng, lạnh toát. Căn phòng chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió hú ngoài sông. Chúng luồn qua rặng tre và xào vào nhau thành những tiếng rền rĩ.
   Huyền cảm thấy cái luồng hơi lạnh vô hình đang đứng trước mặt, im lặng quan sát nàng. Có tiếng thở dài, và tiếng bước chân lướt nhẹ trên mặt sàn rời khỏi nàng. Nàng mở to mắt hãi hùng. Một bóng người vô ảnh đang đứng sát phía cửa sổ. Cơn
khát rát bỏng lại cứa lên thân thể nàng.
   Khi Huyền tỉnh dậy, nàng đoán rằng đêm qua nàng đã bị ngất đi. Cổ họng nàng khô khốc. Mớ tóc đã rời khỏi đầu, kéo theo từng búi tóc rụng. Nó xõa dài xuống mặt đất một cách thảm hại và bù rối như vừa bị kẻ nào đó giày xéo. Nàng xót xa lấy chiếc lược sừng chải lại. Những sợi tóc nằm ngay ngắn như cũ và mát rượi dưới tay nàng.
   * * * * * *
   “Nhà này trước có bà cô chưa chồng chết trẻ”, cô Xu ngước cặp mắt lờ đờ nhìn nàng. Bộ mặt cô hồn của cô khiến Huyền rúm lại. Giọng cô Xu lúc nào cũng như thằng bé dậy thì đang vỡ.
   Cô xoa cái cằm đầy râu mà có lẽ sáng nay bị Huyền gõ cửa từ sớm nên quên chưa cạo. Đôi môi thoa son vội đỏ choe đỏ choét. “Nó đang đứng ở đây này”. Huyền bíu lấy bàn tay xương xẩu của cô Xu:
   - Ở đâu? - Đang đứng cạnh tao. - Sao cô biết? - Tao nhìn thấy.
   - Trông như thế nào? - Mặt nó phù lên đầy máu.
   - Ôi, Huyền rên lên, bây giờ phải làm sao?
   - Nó kêu lạnh, cần quần áo. Nếu mày cho nó quần áo, thì nó sẽ đi khỏi đây.
   - Trăm sự nhờ cô, cô mua giúp quần áo cho bà ấy.
   Cô Xu liếc Huyền ngẫm nghĩ: “Mấy bữa nay tao bận lắm đấy. Nhưng tao thương mày nên sẽ giúp. Cứ đưa đây dăm trăm rồi tối tao sang làm lễ cho. Càng cúng nhiều quần áo nó càng biến