Truyện :
Số trang :
39
1
admin
2011-07-21 11:45:26
1622
2
Chuyển đến trang :
Bước Chân Kẻ Lãng Du - Phần 2

   Thu Nguyệt cùng mẹ tay xách nách chiếc vali to tướng. Cả hai bấm chuông rồi đứng chờ. Lát sau có người đi ra, bà reo lên vui mừng:
    – Chao ôi! Hai người định dọn về đây ở luôn à?
    Nguyệt cười lớn trả lời thay mẹ:
    – Con chỉ xin ở đậu một tháng thôi, dì ba cho ở đây chớ?
    – Hứ! Nói nghe thấy ghét. Mẹ con mày ở đây luôn tao không cho à?
    Cả ba cùng cười. Cả nhà ấm áp niềm vui. Bà ngoại Nguyệt chống gậy ra mừng con gái và cháu về chơi. Bà nắm chặt tay cô bé:
    – Chao ôi! Nó lớn quá rồi. Sắp lấy chồng hả con. Bao giờ cho bà uống rượu.
    Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy:
    – Ngoại nói gì kỳ quá. Con còn nhỏ mà!
    – Nhỏ lắm! Nó có bạn chưa chị hai. Dì ba liếc Nguyệt.
    Mẹ Nguyệt cười:
    – Nó kín lắm, chị đâu có biết?
    – Sao chị không theo dõi nó coi chừng ...
    Nguyệt phũng phịu:
    – Người ta không có gì hết tự nhiên dì ba xúi mẹ con coi chừng ... Giống như con mắc trọng tội vậy ai mà chịu nổi.
    – Ừ nhắc mẹ mới nhớ. Chuyện con với thằng Vĩnh Hưng, ra sao rồi?
    Nghe mẹ nhắc. Thu Nguyệt đỏ mặt:
    – Con với anh ấy đâu có gì. Anh Vĩnh Hưng có người yêu là đồng nghiệp sắp đám cưới rồi đó mẹ đừng có nói bậy không nên.
    Mẹ cô lắc đầu cười:
    – Ôi tuổi trẻ nó đặt đâu mình ngồi đó lo gì phải không mẹ.
    Bà ngoại nhìn Nguyệt mỉm cười:
    – Thôi! Con nghĩ đi rồi ăn cơm, nhớ đừng có đi đâu, ở đây lúc này ghê lắm, đừng đi xe nghe Nguyệt.
    – Dạ!
    Nguyệt vâng lời. Trời ngả về chiều, chim hót véo von. Rừng dương nghiêng ngã trước cơn gió lại rì rào, thì thầm trò chuyện. Nguyệt tản bộ ra ngoài. Cô đi về khách sạn Thủy Tùng. Khuôn viên khách sạn vừa đẹp, vừa rộng. Du khách ra vào tấp nập, cô đến bên hồ cá ngồi nhìn những chú cá đủ màu bơi lượn cái hồ sen giữa rừng. Cảnh đẹp, gió mát, Nguyệt nghiêng dài mái tóc, mắt chăm chú nhìn xuống hồ tìm chú cá đuôi đỏ, cô nhặt một bông hoa rụng bỏ xuống hồ, chú cá tai tượng ngoi lên đớp lấy.