Truyện :
Số trang :
7
1
admin
2011-11-04 10:06:28
1637
2
Chuyển đến trang :
Chương 15 - Những người da nâu tái xuất hiện

   Ông Harris ngồi ở một góc phòng thô kệch, trong một gian phòng cũng thô kệch, đang đăm chiêu ngắm nhìn Bob và Peter.
   - Các bạn à, các bạn hãy tin tôi, tôi rất lấy làm buồn về chuyện xảy ra với các bạn! Cuối cùng ông mở miệng nói.
   Bob và Peter im lặng, hai cậu đang tựa lưng vào vách tường bằng? ván gỗ, tay chân bị trói chặt. Hai cậu hoàn toàn không biết rằng mình đang ở đâu, chỉ biết rằng sau khi bị bắt ở trụ sở Hội ?n Chay, hai cậu bị chở đến một nhà chòi ở trên núi.
   Bây giờ, Bob và Peter đã hiểu ra rằng có lẽ ông Harris đồng loã với cái bóng có tiếng cười quỷ quái. Nhưng hai bạn không thể làm gì được và không có ai có thể giúp gì được.
   Lúc ở ngôi nhà trụ sở Hội, trong hành lang, ông Harris và hai trợ thủ của ông đã tóm cổ hai thám tử, trói lại và tống lên xe hòm, hai chiếc xe đạp cũng được đưa vào xe. Hai trợ thủ cũng leo lên xe, rồi cho xe chạy. Chỉ có ông Harris ở lại trụ sở Hội. Và bây giờ là loần đầu tiên ông thăm các tù nhân, sau khi hai cậu bị đưa đến.
   Ông nói tiếp, giải vờ buồn bã.
   - Các bạn trẻ à, thật đáng tiếc, hai bạn có thiên hướng không hay là xuất hiện ở những nơi mà người ta không muốn có các bạn. Tại sao các bạn lại đến nhà tôi lục lọi? Tôi tin chắc là các bạn không tìm thấy gì hết, nhưng cẩn thận vẫn hơn, đúng
không?
   Bob không nén được nữa và mở miệng.
   - Ông là một tên ăn cắp!
   - Đúng, Peter nói thêm, ông đang cố lấy cắp kho báu Chumash!
   Ông Harris phá lên cười.
   - Các bạn giỏi quá! Đúng, tôi đang truy lùng kho báu Chumash. Và thậm chí tôi hi vọng lấy được kho báu vào chính tối nay.
   Sau khi mỉm cưới chế giễu hai bạn, ông Harris quay gót bước ra khỏi nhà chòi.
   Gian phòng trở nên im lặng lại. Bob và Peter đau khổ nhìn nhau. Qua tấm kính dơ bẩn của cửa sổ, hai bạn thấy mặt trời đang lặn dần. Trời đang dần tối và hai bạn không có cách nào ngăn trở kế hoạch của ông Harris.
   Peter, có tài định hướng, đột nhiên nói.
   - Chắc là bọn mình đang ở đâu đó trong khu đất nhà bà Sandow, khi ra khỏi xe hòm, mình có nhận ra vài ngọc núi.
   - Phải chi bọn mình để lại được dấu vết phía sau. Bob thở dài. Hoặc đánh dấu con đường đi đến đây. Nhưng bọn cướp đã không cho mình cơ hội.
   - Cậu đừng lo, Peter đáp, thế nào Hanibal cũng tìm ra bọn mình. Nếu tháo dây trói được thì bằng cách này hay cách khác bọn mình cũng có thể ra hiệu được. Khoan đã, để xem có cách nào lảm lỏng dây trói của mình được không!