Truyện :
Số trang :
6
1
admin
2011-11-04 10:08:10
1705
2
Chuyển đến trang :
Chương 17 - Dưới chân vách đá

   Hoảng sợ khi thấy hai người đàn ông da nâu xuất hiện, Bob và Peter bước lùi chậm chạp. Khi đi ngang Peter chụp lấy cái đèn, sẵn sàng đập vào đầu một tên, nếu cần thiết.
   Đoán được ý định của Peter, một người lắc đầu và nói bằng một giọng có âm yết hầu.
   - Không! Anh không hiểu! Chúng tôi, bạn. Đến giúp!
   Bob chưng hửng nhìn người đàn ông.
   - Ông nói được tiếng anh?
   - Có. Một chút. Tôi, Natches. Đây, anh trai tôi, Nanika.
   - Nếu muốn giúp chúng tôi thì tại sao các ông lấy cắp pho tượng nhỏ? Peter hoài nghi hỏi.
   - Chúng tôi thấy anh lượm tượng người Da Đỏ nhỏ bằng vàng trên đường. Chúng tôi nghĩ tượng chứa thư của em trai, Victoriọ Chúng tôi đi theo anh lấy lại tượng vàng, nhưng không có thư trong đó.
   - Có chứ, nhưng chúng tôi đã lấy ra rồi! Peter nói thẳng.
   - Ồ! Natches thốt lên. Thư nói gì?
   Peter lặp lại nội dung SOS, Natches có vẻ rất xúc động.
   - Chúng tôi sợ vậy, Natches buồn bã nói. Em đang gặp nguy hiểm, Harris nói láo, người xấu!
   - Các ông là người da đỏ Yaquali ở Mêhicô phải không? Bob hỏi. Và tên Harris đã bắt giữ em trai các ông.
   - Sị Phải. Chúng tôi đi tìm em, chúng tôi sợ. Chúng tôi không
thích thành phố nhưng chúng tôi phải tìm?????????????????? được Victorio và mấy cậu bé khác.
   - Tại sao lúc rượt theo chúng tôi, các ông không thử nói chuyện với chúng tôi? Bob hỏi. Đáng lẽ các ông phải giải thích.
   - Khi xúc động, chúng tôi không nói được tiếng anh, Natches buồn rầu thú nhận.
   - Nhưng tại sao Harris bắt giữ em trai của các ông? Hắn có ý định gì?
   Bằng một thứ tiếng anh lủng củng, Natches kể lại câu chuyện.
   Cách đây một tháng, Harris đến một ngôi làng ở tận Sierra Madre, tại Mêhicô.
   Ông đề nghị tuyển bốn cậu bé để dẫn sang Mỹ làm trò leo núi, biểu diễn cho khách du lịch. Bọn trẻ sẽ được trả tiền hậu. Thế là giao kèo được thống nhất, Victorio thuộc đội leo núi.
   - Chúng tôi nghèo, Natches nói. Mà thanh niên cần biết chút văn minh. Harris nói sẽ có nhiều tiền và học hỏi nhiều.
   Thế là Harris ra đi cùng bốn cậu bé, cả làng đều mừng. Nhưng cách đây một tuần, lại nhận được bức thự Thư gửi từ Rocky và cho biết Victorio cần giúp đỡ. Bằng cách này hay cách khác, cậu bé đã báo động được cho người thân của mình.
   - Chúng tôi đi ngay, mua xe cũ đến đây. Chúng tôi tìm thấy Harris trong một ngôi nhà đẹp trên núi. Chúng tôi tưởng là nghe thấy tiếng Victorio kêu cứu. Chúng tôi chờ. Chúng tôi thấy các anh lượm vàng. Ngày hôm sau, chúng tôi đi theo các anh đến chỗ quay phim, rời ngôi nhà, chúng tôi lấy lại người